Thứ Ba, 30 tháng 9, 2008

LS Lê Trần Luật Mời Gọi Luật Sư Trong Nước Hợp Tác

LS Lê Trần Luật Mời Gọi Luật Sư Trong Nước Hợp Tác Bênh Vực Các Nhà Dân Chủ

Hiền Vy - Thông Tín Viên RFA
September 30 2008



Từ cả tháng nay, nhà nước ViệtNam đã bắt bớ giam cầm rất nhiều người đấu tranh cho Tự do, Dân chủ và Nhân Quyền tại ViệtNam. Gia đình của những nhà dân chủ này đã và đang nhờ luật sư Lê Trần Luật biện hộ cho họ. Vì có quá nhiều người cần được bảo vê, luật sư Lê Trần Luật đã lên tiếng, kêu gọi sự tham gia của giới luật sư trong nước giúp ông trong công việc này.
Vào ngày 26/9/2008 trên trang nhà của Văn phòng Luật Sư Pháp Quyền, đã có một thông báo kêu mời sự hợp tác. Mời quí thính giả theo dõi buổi nói chuyện của Hiền Vy và luật sư Lê Trần Luật

Hiền Vy:
Thưa luật sư, được biết trên trang nhà của Văn phòng Luật sư Pháp quyền và trên blog Công Lý và Sự thật có một thông báo, kêu gọi sự hợp tác của giới Luật sư trong nước, xin Luật sư vui lòng cho biết thêm chi tiết

LS Lê trần Luật:
Việc nhà cầm quyền bắt rất nhiều các nhà hoạt động cho Dân chủ và Nhân quyền tại ViệtNam, như trong thông báo tôi đã ghi rất rõ cụ thể một số tên, đồng thời còn một số người khác nữa. Thứ nhất là tôi muốn có sự hợp tác của những luật sư, quan tâm đến số phận những nhà hoạt động dân chủ đã bị bắt. Thứ hai là thông qua vấn đề kêu gọi, nếu tôi có nhiều luật sư khác ủng hộ thì việc này ít nhiều sẽ gây sức ép lên cơ quan an ninh, hiện đang giam giữ những nhà hoạt động cho dân chủ

Hiền Vy
Xin luật sư nhắc lại cho biết hiện tại nhà dân chủ nào bị bắt và gia đình họ đang nhờ luật sư, ạ ?

LS Lê trần Luật:
Hiện tại tôi đã có, tạm gọi như là hợp đồng, của ông Nguyễn Xuân Nghĩa, của mẹ cô Phạm Thanh Nghiên, của anh Ngô Quyền là anh của Ngô Quỳnh, của cô Trang là vợ anh Trội, của em anh Túc, và một số những người khác nữa

Hiền Vy
Vâng, như vậy là gồm có nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, ông Phạm văn Trội, ông Nguyễn văn Túc, cô Phạm Thanh Nghiên, sinh viên Ngô Quỳnh, phải không ạ ?

LS Lê trần Luật:
Dạ, vâng

Hiền Vy
Thưa ông cho biết thủ tục tham gia của luật sư như thế nào ạ ?

LS Lê trần Luật:
Hiện tại theo luật của ViệtNam thì chỉ có những người, tôi tạm gọi là bị can, mới có quyền nhờ luật sư nhưng tất cả những nhà dân chủ này đang bị cướp đoạt tự do, tức là họ đang bị tạm giam, như vậy thì họ không có điều kiện để tiếp cận với luật sư nên chỉ còn giải pháp là gia đình họ ký giấy để nhờ luật sư, thì khi đó tôi được chính thức gặp họ tại trại giam của bộ công an

Hiền Vy
Thưa, việc kiếm thêm người để phụ giúp cho luật sư có dễ không ?

LS Lê trần Luật:
Trong việc kêu gọi hợp tác để bảo vệ cho các nhà hoạt động dân chủ thì tôi nghĩ rất khó, bởi vì có thể nói là giới luật sư ở Việtnam đang sống trong một sự sợ hãi, là khi bảo vệ cho những người tạm gọi là tội phạm chính trị, thì nhà nước sẽ gây cho khó khăn cho họ mặt này, mặt khác. Có thể vì lẽ đó mà họ không dám lên tiếng bảo vệ những người này. Tuy nhiên, tôi hy vọng là tôi sẽ kiếm được. Tôi hy vọng là thông qua sự hợp tác này tôi sẽ có thêm đồng nghiệp có cùng chính kiến với tôi, hoặc là thông qua hợp tác này tôi sẽ có một cái nhìn nó toàn diện hơn về việc giới luật sư Việt Nam có ủng hộ những hoạt động dân chủ hay không

Hiền Vy
Thưa, như vậy là ông kêu gọi sự hợp tác của những luật sư có lòng, để bênh vực những người đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở ViệtNam, phải không ạ ?

LS Lê trần Luật:
Vâng

Hiền Vy
Thưa ông, việc như vậy mà khó tìm sao ?

LS Lê trần Luật:
Việc này khó tìm (người hợp tác) vì thật sự không phải chỉ là luật sư, mà người dân Việt Nam đang sống trong sự sợ hãi. Bất cứ họ nghe cái gì mà liên quan đến chính quyền, liên quan đến đảng Cộng Sản, liên quan đến hoạt động này kia thì gần như họ cảm giác một sự sợ hãi bao trùm. Người ta sợ không phải là không có lý bởi vì thực trạng xảy ra quá nhiều. Nhà cầm quyền đàn áp rất nhiều, không phải chỉ mới bây giờ mà đã có một lịch sử là cộng sản đã đàn áp những người nào dám lên tiếng. Trong suốt quá trình đảng cộng sản cầm quyền, họ đàn áp như thế nào. Có những trường hợp mà người ta chỉ nói một đôi câu, mà không vừa lòng với chính quyền là có thể đi ở tù mười mấy năm liền.
Rất nhiều cuộc đàn áp, bắt bớ như thế dẫn đến bao trùm xã hội là một sự sợ hãi. Sợ hãi hết thảy những vấn đề gì mà người ta có cảm giác là; Nói đến đảng cộng sản ViệtNam là nói đến cái gì tội lỗi. Nói đến cái gì mà ngược lại ý Đảng là một tội lỗi ghê gớm có thể dẫn người ta đến sự tù đày, một sự cướp đoạt tự do … Cho nên tôi nghĩ, luật sư, cũng như những người khác, đang sống trong tâm trạng sợ hãi, mặc dù có thể họ biết rằng những nhà họat động cho Dân chủ, Nhân quyền là những người nói lên ý kiến rất đúng đắn, nhưng họ không dám lên tiếng bởi vì họ cầu mong một sự an toàn, an ninh cho cá nhân mình

Hiền Vy
Thưa luật sư, nếu có sự ủng hộ của nhiều luật sư khác trong nước, thì việc làm của ông có hiệu quả hơn không ?

LS Lê trần Luật:
Dĩ nhiên là nếu tôi được nhiều luật sư ủng hộ việc này thì công việc sẽ được chia sẻ, tức là giảm áp lực công việc đối với tôi, bởi vì quá nhiều người thân của các nhà dân chủ nhờ tôi và khi mà tôi có thêm luật sư lên tiếng ủng hộ thì điều đó cũng đánh tiếng cho nhà cầm quyền biết rằng hiện nay giới luật sư không còn sợ hãi nữa. Người ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ công lý, bảo vệ lẽ phải và điều này nhất định sẽ gây một sức ép lên cơ quan an ninh điều tra. Bắt buộc họ phải điều tra, giam giữ, hoặc là khởi tố những nhà dân chủ này, ít ra là phải đúng với pháp luật ViệtNam. Còn cái hành động họ làm có đúng hay không thì tôi chưa nói đến nhưng ít ra về mặt pháp luật khi họ muốn bắt giam người này, bắt giam người kia thì họ cũng phải cho gia đình, cho người thân của những người bị bắt biết được là họ khởi tố vụ án chưa, họ bắt giam với lý do gì. Và nhiều luật sư tham gia thì tôi cho rằng cơ quan an ninh sẽ có những sức ép nhất định và điều đó sẽ đánh động dư luận rằng; xã hội ViệtNam, luật sư ViệtNam hiện nay không còn sợ hãi nữa mà sẵn sàng bảo vệ lẽ phải, bảo vệ công lý và bảo vệ cho những nhà đang hoạt động Dân chủ cho Việt Nam

Hiền Vy
Xin cảm ơn ông và xin chúc ông nhiều may mắn

HienVy - RFA

*********************************************************************************
Ghi thêm


Muốn biết thêm chi tiết về thông báo này, xin vào trang nhà của Văn Phòng Luật Sư Pháp Quyền hay blog Công Lý và Sự Thật

Links

http://blog.360.yahoo.com/blog-calB7c8leuiQNqd4fyQ2Ua1yzA--?cq=1&p=9406


Luật sư Lê Trần Luật - Trưởng Văn phòng Luật sư Pháp Quyền,
vừa có Thông báo mời Toàn thể Luậ sư đang hành nghề tại Việt Nam hợp tác,
nội dung như sau:


Kính gởi: Toàn thể Luật sư đang hành nghề tại Việt Nam

Hiện nay, cơ quan An ninh điều tra đã cáo buộc hành vi “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” (theo Điều 88 BLHS) đối với những công dân có tên sau đây:
1- Ông Nguyễn Xuân Nghĩa _ nhà văn
2- Ông Phạm Văn Trội
3- Ông Nguyễn Văn Túc
4- Cô Phạm Thanh Nghiên
5- Anh Ngô Quỳnh _ sinh viên
6- Ông Vũ Văn Hùng _ nhà giáo
7- Và một số cá nhân khác.

Chúng tôi đã nhận được đề nghị từ người thân của những người trên, yêu cầu bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho người thân của họ.
Chúng tôi tha thiết mong giới Luật sư toàn quốc có lòng yêu công lý và hòa bình, có tinh thần ủng hộ các hoạt động dân chủ và nhân quyền, hãy hợp tác cùng chúng tôi để bảo vệ cho những “nạn nhân” nêu trên.
Thù lao và mọi chi tiết khác, xin vui lòng liên hệ:

Luật sư Lê Trần Luật - Số điện thoại: 0908.61.20.20

Điện thoại văn phòng: 08.9896517 Fax: 9895945

Mail: - contact@luatsuphapquyen.com
- vplsphapquyen@gmail.com
- taphongtan@gmail.com
Mong được sự nhiệt tình tham gia của Quý Luật sư toàn quốc. Chúng tôi chân thành cảm ơn!

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 26 tháng 09 .năm 2008
TRƯỞNG VĂN PHÒNG
Luật sư - Thạc sĩ LÊ TRẦN LUẬT

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2008

Sinh viên trong nước nghĩ gì về việc báo đài lên án TGM Ngô Quang Kiệt?

Sinh viên trong nước nghĩ gì về việc báo đài lên án TGM Ngô Quang Kiệt?

HiềnVy, phóng viên đài RFA
2008-09-28



Trong những ngày qua, trên báo đài trong nước liên tục trích dẫn và lên án lời phát biểu của Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt trong cuộc gặp với UBND thành phố Hà Nội.

Tác động của chiến dịch truyền thông này ra sao? Hiền Vy đã hỏi một số sinh viên trong nước về cảm nghĩ của họ.

Báo đài thiếu trung thực

Một sinh viên ở Sàigòn phát biểu:

“Trước sự việc cơ quan truyền thông nhà nước cắt xén lời phát biểu của Đức Tổng Kiệt và có những bài viết đả phá thành một ngữ cảnh khác là một việc làm có ý đồ. Mục đích của họ là làm cho sự việc trở nên trầm trọng hơn.

Có thể hành động này là nhằm để hướng dư luận trước những sự kiện quan trọng của nhà nước về cách giải quyết vụ Tòa Khâm Sứ và Thái Hà. Đồng thời thì đây cũng là hành động nhằm mục đích triệt hạ uy tín của đức Tổng Kiệt.

Điều này cho thấy sự thiếu trung thực, thiếu khách quan của báo chí Việt Nam và cũng khiến cho người ta đặt ra một câu hỏi lớn về lương tâm của người cầm bút và bên cạnh đó người ta cũng nhận thấy sự yếu kém về mặt lý luận của nhà nước qua vụ Tòa Khâm Sứ và Giáo xứ Thái Hà đến độ phải dùng cái hạ sách này.

Trong khi ở trên các diễn đàn internet các vấn đề được đem ra bàn luận với các ý kiến, đồng tình cũng như không đồng tình đã diễn ra rất sôi nổi thì việc 800 tờ báo của nhà nước chỉ đưa những thông tin có tính một chiều cũng làm cho người ta đặt ra những câu hỏi lớn.”


Một sinh viên tại miền Bắc thì cho rằng:

“Câu nói của Đức TGM Ngô Quang Kiệt không phải là ông muốn phủ nhận ông là người Việt Nam mà ông chỉ muốn nói lên rằng ông cảm thấy nhục nhã khi đi đâu cũng bị các nước khác họ coi rẻ người Việt Nam, vì mình quá nghèo và không đoàn kết.

Ông muốn chúng ta đoàn kết và mạnh mẽ hơn nhưng đảng Cộng Sản Việt Nam đang muốn hạ uy tín của đức TGM Ngô Quang Kiệt, là người đang có uy tín trong cộng đồng Công giáo Việt Nam nên họ sử dụng báo đài của họ để cắt xén, thêm bớt lời nói của Đức TGM Ngô Quang Kiệt để tạo một dư luận, phản ứng gay gắt trong nhân dân, nhưng họ đã nhầm vì sự thật bao giờ cũng là sự thật nên nhân dân sẽ hiểu ra câu nói của đức TGM.”


Không chỉ ĐGM Ngô Quang Kiệt thấy nhục

Và phát ngôn viên của blog Vàng Anh nói:

“Đứng trên mặt truyền thông thì đây là việc không nên làm, nhất là với tư cách truyền thông của nhà nước. Những người không ủng hộ hay ủng hộ quan điểm trong câu nói nguyên văn của TGM Ngô Quang Kiệt đều bất bình về cách thức thông tin và cách kết án ông Ngô Quang Kiệt trên đài truyền hình và báo chí Việt Nam.

Đây không chỉ đơn thuần là vấn đề đưa tin như thế nào, mà là truyền thông và nhà nước của chúng ta đã tạo một ấn tượng không tốt và những gì mà họ đang tuyên truyền.

Từ lâu mọi người đã biết truyền thông hay báo chí Việt Nam không được nói lên sự thật nên việc truyền thông Việt Nam cắt ngắn câu nói của TGM Ngô Quang Kiệt chỉ là một thí dụ điển hình cho việc uốn nắn thông tin phục vụ cho mục đích chính trị của nhà nước mà thôi”


Một sinh viên miền Trung bày tỏ sự thông cảm của anh với đức TGM Hà Nội về vụ việc này:

“Nếu tôi ở vị trí của đức Tổng Giám Mục thì tôi cũng cảm thấy hỗ thẹn vì bản thân tôi đã từng gặp một trường hợp là kỹ sư Việt Nam ra nước ngoài làm việc lại chỉ là những kỹ thuật viên mà thôi, mặc dù họ là kỹ sư trong nước. Cho nên ra nước ngoài bản thân tôi chỉ là một kỹ thuật viên thì tôi cảm thấy rất nhục nhã với các nước láng giềng.

Nên việc Ngài là 1 đức TGM mà khi ra nước ngoài, đến sân bay, bị lục soát thì cái vấn đề đó Ngài cảm thấy là quá nhục nhã khi Ngài là một TGM mà bị rơi vào hoàn cảnh ương ương dở dở vì ảnh hưởng trên cái hộ chiếu Việt Nam. Vấn đề này chỉ là tư tưởng của Ngài cho nên không có việc gì mà phải đánh giá. Ở Việt Nam không phải ai cũng hãnh diện về cái đất nước này.

Nếu hôm nay đất nước này trở thành một cái gì tốt đẹp giữa cộng đồng thế giới thì người ta có quyền hãnh diện nhưng vẫn nhiều người có cảm giác chẳng có gì để hãnh diện trên đất nước này, nên cái việc họ cảm thấy nhục nhã thì quá bình thường trong xã hội này”


Và anh nói thêm rằng:

“Trong sâu thẳm tâm hồn thì mỗi người Việt Nam đều yêu nước Việt nhưng hình ảnh của nước Việt ngày hôm nay, làm cho họ không còn cảm thấy tự hào về nước Việt nữa. Yêu nước Việt và tự hào về nước Việt là hoàn toàn khác nhau. Bản thân tôi luôn yêu mến nước Việt Nam nhưng hãnh diện về nó trong thời điểm này thì tôi không có cảm giác gì để hãnh diện”

Anh sinh viên Sàigòn thì vẫn tự hào về dân tộc Việt:

“Là một người Việt Nam thì tôi rất tự hào về dân tộc của tôi nhưng là một người tự trọng tôi cũng cảm thấy xấu hổ với những cái xấu xa và những thói tiêu cực của xã hội Việt Nam hiện nay, đặc biệt là khi nói chuyện và tiếp xúc với bạn bè nước ngoài khi gặp họ tại Việt Nam”

Và câu nói của Phát ngôn viên blog Vàng Anh sẽ kết thúc bài phóng sự hôm nay:

“Học sinh Việt Nam được giáo dục câu: ‘Đất nước ta tiền vàng biển bạc’, nhưng rừng đã bị đốn trong đó có phong trào bán cây và bán than qua biên giới Trung Quốc, biển cả thì đang bị Trung Quốc thao túng.

Nhìn vào thực tế những gì người Việt Nam đang có từ kinh tế xã hội thì nước ta là một trong những nước nghèo, chậm phát triển, thậm chí còn là bãi rác công nghệ của các nước phát triển.

Về chính trị thì đối với thế giới, chính quyền Việt Nam là chính quyền tham nhũng, độc tài, công dân thì không có nhân quyền, không được phát biểu ý kiến. Nhà cầm quyền thì tùy thuộc vào chính trị của Trung Quốc. Về văn hóa thì scandal phim sex của Hoàng Thùy Linh đã trở thành phim sex được phổ biến trên toàn thế giới …

Như vậy tự hào về người Việt Nam không phải chỉ là một khẩu hiệu mà cần phải có một việc làm thiết thực để đưa đất nước vượt qua đói nghèo và lạc hậu”.


Hiền Vy - RFA

Nhiều nhà dân chủ vẫn tiếp tục bị sách nhiễu

Nhiều nhà dân chủ vẫn tiếp tục bị sách nhiễu

Hiền Vy, phóng viên đài RFA
2008-09-28



Từ đầu tháng 9, nhà nước Việt Nam đã bắt giam những người tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền sau khi có tin về lời kêu gọi cho một cuộc biểu tình của giới sinh viên học sinh.

Những cuộc biểu tình dự trù được tổ chức vào ngày 14 tháng 9 tại Hà Nội, chống lại công hàm của cựu thủ tướng Phạm Văn Đồng cách đây 50 năm, công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung quốc.

Từ sinh viên Ngô Quỳnh, đến dân oan Nguyễn văn Túc, Phạm văn Trội, nhà thơ Trần Đức Thạch, rồi nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Thanh Nghiên, thầy giáo Vũ Hùng và gần đây nhất nhà nước lại bắt giam nhiều nhà dân chủ khác, là các ông Nguyễn Văn Tính, Nguyễn Mạnh Sơn, Hà Phương tại Hải Phòng, Nguyễn Kim Nhàn tại Bắc Giang, và ông Hiền tại Hải Dương.

Đàn áp, bắt giam

Sáng ngày 26 tháng 9, Hiền Vy đã liên hệ để hỏi chuyện Ông Vũ Cao Quận, ông Quận cho biết:

"Theo tôi thì cũng chưa có gì chính xác lắm, có bắt hôm trước là 4 người còn người thứ 5 thì tôi không rõ. Hôm qua tôi nghe tin là người bạn bị bắt rất thân với tôi là nhà thơ Nguyễn Mạnh Sơn đã được trả tự do chiều hôm qua.

Bây giờ tôi yếu lắm, chỉ ở nhà, không ra khỏi cửa được. Tôi chỉ nắm tình hình qua sự liên lạc điện thoại với các bạn thôi. Tôi không có mối quan hệ với bác Hiền đó nên không rõ, nhưng còn bác Tính thì tôi có nghe tin là bác Tính đã bị bắt, nhưng hôm nay trả được tự do chưa thì tôi cũng không rõ, vì tôi cũng chưa được tin gì.”


Trong khi đó chính ông Vũ Cao Quận cũng vừa nhận được giấy triệu tập:

“Cách đây độ khoảng 5 phút thôi, tôi cầm giấy triệu tập của công an Hải Phòng, sau khi bắt một số bạn bè của tôi, còn ngày hôm nay của tôi làm sao thì tôi cũng chưa rõ, nhưng hiện bây giờ thì tôi có giấy triệu tập, chiều hôm nay lên gặp họ.”

Nhưng với tình trạng sức khỏe rất xấu, ông cho biết là không thể đi làm việc được:

“Không ạ, tôi có nói rằng, hầu như là nửa năm nay tôi không ra khỏi cửa nhà mà cũng không đi nổi 100 bước nữa rồi. Không đi được thì họ đưa người lên áp giải. Hôm nay tôi báo cáo với họ là tôi đang mệt, có thể lùi lại cho tôi mấy hôm, chứ tôi chẳng có ngại gì cả. Từ trước tới giờ tôi bị triệu tập thì thông thường tôi đến đúng giờ còn lần này thì tôi quá yếu rồi. Tôi có nói với họ như thế nhưng chưa biết sẽ ra làm sao. Tôi hy vọng là sẽ không bị áp giải.”

Đe dọa, nhục mạ

Còn sinh viên Nguyễn Tiến Nam ở Yên Bái thì bị điện thoại đe dọa:

“Mấy hôm nay tôi nhận được điện thoại nặc danh. Họ để chế độ không hiện số trong điện thoại. Họ gọi đến số tôi hay dùng để gọi cho bạn bè anh em… Họ dọa nạt, chửi bới, lời lẽ nhục mạ tôi trong điện thoại và dọa là vì tôi phản động nên sẽ bị bắt. Nhiều câu với từ ngữ không được có văn hóa.”

Anh nói thêm rằng lý do bị đe dọa là vì anh đã tham gia vào việc đấu tranh:

“Họ nói tôi phản động vì tôi tham gia vào việc đấu tranh cho dân chủ hóa đất nước Việt Nam và vì tôi đã từng tham gia những cuộc biểu tình chống rước đuốc Thế Vận Bắc Kinh rồi tham gia thả bóng bay để ủng hộ việc đòi dân chủ cho Việt Nam và nhiều công việc nữa.”

Anh cho biết nhà nước đang có phong trào bắt giam những nhà dân chủ:

“Hiện tại họ đang có chiến dịch đàn áp trắng các phong trào dân chủ trong đất nước Việt Nam để họ không còn phải đối phó với những người đối lập như chúng tôi nữa, nên họ tìm đủ mọi cách để bắt bớ và tù đày chúng tôi là những người đấu tranh dân chủ cho đất nước Việt Nam.”

Dù liên tục bị nhục mạ và dọa nạt, sinh viên Nguyễn Tiến Nam khẳng định là anh không hề nao núng:

“Có thể nay mai tôi sẽ bị công an nhà nước Cộng Sản Việt Nam bắt vì tôi đã từng tham gia phong trào đấu tranh dân chủ hóa đất nước, nhưng tôi xin nói một điều rằng: đi tù thì không ai muốn nhưng chúng tôi phải đi tù vì chúng tôi đấu tranh cho dân chủ hóa đất nước, vì muốn đất nước phát triển ngày càng tốt đẹp hơn. Tôi không bao giờ sợ việc phải đi tù, vì đối với tôi, đi tù là cũng một phần đóng góp cho phong trào dân chủ, thì không có một vấn đề gì mà phải sợ sệt nhà cầm quyền Việt Nam cả.”

Nhưng anh lo ngại nhà cầm quyền Việt Nam sẽ làm tổn thương danh dự của anh:

“Sau khi tôi bị bắt có thể nhà cầm quyền Việt Nam sẽ dùng những biện pháp tra tấn hay làm bất kỳ một trò xấu xa gì hay có thể dùng những biện pháp như quay phim lồng ghép và đưa những bằng chứng không có thật về tôi ra thông tin đại chúng để bôi nhọ danh dự của tôi thì những điều đó tôi phủ nhận hoàn toàn.

Tôi xin khẳng định rằng những công việc của tôi làm không có gì là vi phạm pháp luật. Tôi chỉ đấu tranh chống lại sự độc tài đảng trị của đảng Cộng Sản Việt Nam và tôi đấu tranh chống lại những sự bất công trong xã hội và chống lại những người đã vi phạm nhân quyền trên đất nước Việt Nam. Tôi đòi hỏi lại tự do, nhân quyền cho dân tộc tôi, cho chính bản thân tôi.

Cái nhân quyền tự do là do tạo hoá đã sinh ra cho chúng tôi và cho đất nước Việt Nam này thì không bao giờ một tổ chức hay một đảng phái hay một chính quyền nào có thể cướp đi cái quyền tự do dân chủ nhân quyền của người dân được. Chúng tôi đang đòi lại những quyền đó đã bị đảng Cộng Sản cướp mất.”


Và ông Vũ Cao Quận thì gửi lời cảm kích đến những người Việt ở khắp nơi:

“Tôi là người lính trở về, ngồi bên vỉa hè lịch sử rồi mà. Tôi năm nay 76 rồi, xin gửi lời kính chào tất cả các bạn ở nước ngoài nghĩ về đất nước. Tôi đã đọc bài của các bạn và từng ngồi khóc bên bài của các bạn viết.”


Hiền Vy, thông tín viên RFA
.

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2008

Sàigòn hiệp thông cầu nguyện với Hà Nội

Sàigòn hiệp thông cầu nguyện với Hà Nội

Hiền Vy , thông tín viên RFA
2008-09-22


Vào ngày Chủ nhật, 21 tháng 9 năm 2008, tại TP HCM, nhiều nhà thờ đã hiệp thông cầu nguyện cùng giáo dân giáo xứ Thái Hà. Trước mỗi buổi lễ, các linh mục đã đọc đơn khiếu nại của đứcTổng giám mục Hà nội Ngô Quang Kiệt và bức tâm thư của đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn thuộc giáo phận Sàigòn cho giáo dân cùng nghe.

Tòa Tổng Giám Mục HàNội lên tiếng

“ … Chấm dứt ngay hành động phong tỏa tòa Tổng Giám Mục HàNội và việc phá hoại tài sản trên.
Hai: Trả lại nguyên trạng khu đất cho chúng tôi sử dụng vào mục đích tôn giáo, phục vụ cộng đồng.
Các cơ quan chức năng và thành phố Hà Nội phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc gì có thể xảy ra trong việc chiếm đoạt tài sản của chúng tôi.
Chúng tôi có quyền sử dụng những khả năng có thể bảo vệ tài sản của chúng tôi.

Yêu cầu có sự can thiệp khẩn cấp của ngài chủ tịch nước, ngài thủ tướng chính phủ, chính quyền thành phố Hà nội cùng các cơ quan liên quan đến những hành động này. Tòa Tổng giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt”


Vừa rồi là một phần của đơn khiếu nại khẩn cấp của tòa giám mục Hà Nội gửi chủ tịch nước và thủ tướng chính phủ đã được một vị Linh Mục thuộc giáo phận Sàigon đọc cho giáo dân nghe trước buổi Lễ vào chiều Chủ Nhật, và tiếp theo là tâm thư của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn:


Tâm thư của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn:


“Tòa Tổng giám mục Thành phố HCM, 19 giờ ngày 19 tháng 9. Anh chị em linh mục, anh chị em tu sĩ, anh chị em giáo dân trong gia đình giáo phận. Anh chị em thân mến. Tôi xin gửi đến anh chị em đơn khiếu nại khẩn cấp của tòa giám mục Hà Nội gửi chủ tịch nước và thủ tướng chính phủ Việtnam. Xin các anh chị em trong cộng đoàn tín hữu trong giáo phận, cầu nguyện xin Chúa ban ơn soi sáng ơn lành, an bình sức mạnh cho anh chị em trong Tổng giáo phận Hà Nội cũng như cho mọi người trên, để mọi người thay vì dùng bạo lực, biết thanh thản đối thoại với nhau cách thẳng thắn và chân thành nhằm giải quyết vụ việc dưới ánh sáng công lý và bác ái. Xin Chúa chúc lành cho anh chị em…”

Sau khi đọc xong lời kêu gọi hiệp thông cầu nguyện của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, vị linh mục trên đã nói với giáo dân:

“Công đoàn chúng ta đã được nghe bức thư của đức TGM Hà Nội kêu mời về những vấn đề nóng bỏng xảy ra với công đoàn HàNội, vì thế cùng với hiệp ý của đức Tổng và Hồng Y giám mục, chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho anh chị em tín hữu ngoài miền Bắc. Chúng ta cũng hiệp ý cầu nguyện cho những người lãnh đạo quốc gia, cho tất cả dân Việt. Công đoàn dân Việt chúng ta là những con người biết khát khao tìm kiếm công lý, chân lý và hòa bình. Thiên chúa là đấng công lý, Thiên Chúa là đấng có sức mạnh, có sự công bằng. Xin ngài ban hồng ân của Ngài đến tất cả anh chị em đồng bào chúng ta”

Theo vị linh mục này, thì mục đích giáo phận chia sẻ tin tức trên đến giáo dân là vì muốn giáo dân biết sự thật đang xảy ra tại giáo phận Hà Nội:

“Đây là hành động ngôn xứng, tức là khi chúng ta thấy cái gì đúng thì chúng ta nói đúng, khi chúng ta thấy sai thì phải nói sai. Cái này là bắt buộc. Lời của ngôn sứ nói: Khi ta đã tỏ cho ngươi biết thế nào là đúng, thế nào là sai thì ngươi phải nói . Nói không phải là tố cáo mà nói là để giúp người anh em mình nhận ra cái đúng cái sai.
Cái lá thư này Đức giám Mục chỉ muốn nói lên sự thật và kêu gọi anh chị em cầu nguyện. Cầu nguyện ở đây không phải là cầu nguyện cho chúng tôi chiến thắng theo ý của mình mà cầu nguyện cho tất cả tín hữu, cầu nguyện cho cả những người lãnh đạo quốc gia. Cầu nguyện để cho chúng ta thấy rõ ánh sáng của sự thật để cho anh chị em mình với nhau có cách giải quyết đứng đắn”


Chia sẻ và ủng hộ


Một giáo dân có mặt tại chỗ cho biết tâm trạng của cô:

“Nghe cái bức thơ ấy thì mình cảm thấy rất bức xúc. Tại sao chính quyền lại dại thế, làm cái điều đó với dân chúng của mình, em muốn nói đến hành động đàn áp phi lý của chính quyền đối với giáo dân Thái Hà”

Và cô nói rằng không chỉ buổi lễ sáng sớm tại một giòng tu gần nơi cô cư ngụ hay trong giáo đường vào chiều Chủ nhật nơi cô đang dự thánh lễ, mà nhiều nhà thờ tại Sàigòn trong ngày Chủ nhật 21 tháng 9, đã cùng hiệp thông cầu nguyện với giáo phận Hà Nội:

“Theo như em được biết thì hầu như tất cả các nhà thờ ở trong địa phận Saigòn đều được đức Hồng Y gửi bức thư của đức Tổng Giám Mục Hànội và có lời nhắn gửi bên dưới, như lúc nãy chúng ta vừa nghe, là tất cả các nhà thờ sẽ đọc bức thư này trước các thánh lễ để giáo dân được biết để hiệp thông cầu nguyện”

Và cô nói lên sự thất vọng khi thấy nhà nước ra tay đàn áp giáo dân:

“mình dùng ôn hòa để đấu tranh nhưng họ đã dùng sức mạnh và quyền lực của họ để đàn áp, chứng tỏ là họ đã san bằng mặt tiền của tòa khâm sứ rồi. Em thấy bất công đang thực sự xảy ra cho tín hữu thiên chuá giáo, giáo dân cũng không biết làm gì hơn nữa, chỉ cầu nguyện và tiếp tục cầu nguyện”

Trong lúc tình hình tại giáo xứ Thái Hà và tòa Khâm Sứ đang sôi động, thì các vị lãnh đạo công giáo vẫn cố gắng kêu gọi giáo dân hết lòng tin vào Thiên Chúa

“Tôi mời gọi các tín hữu hãy cầu nguyện vì Thiên Chúa là đấng thấu suốt tất cả, xin Ngài giúp cho mỗi người nhận ra cái đúng và biết nghe theo cái đúng và tôi cũng kêu gọi mọi người cầu nguyện để không một người dân Việt nào chịu sự trừng phạt của Thiên Chúa”

Để tránh phiền phức trong hoàn cảnh khó khăn hiện tại, chúng tôi xin tạm không nêu tên giáo phận cũng như Linh mục và giáo dân trong bài phóng sự này.

.

Phạm Thanh Nghiên - Yêu nước hay đe dọa an ninh quốc gia?

Phạm Thanh Nghiên - Yêu nước hay đe dọa an ninh quốc gia?

Hiền Vy, phóng viên đài RFA
2008-09-21


Ngày 18/9/2008, nhà dân chủ Phạm Thanh Nghiên đã bị công an thành phố Hải Phòng khởi lệnh bắt giam khi đang tọa kháng tại nhà, trước hai khẩu hiệu: “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” và “Phản đối công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng”.

Hiền Vy hỏi chuyện Luật Sư Lê Trần Luật khi được biết cô Phạm Thanh Nghiên đã ủy nhiệm ông làm Luật Sư cho cô:

Luật Sư Lê Trần Luật: Trước khi bị bắt, cô Thanh Nghiên đã trao đổi với tôi rất nhiều. Tôi đã dự liệu tình huống cô ấy bị bắt và chúng tôi đã thống nhất nếu cô ấy bị bắt thì tôi sẽ là người Luật Sư bào chữa trên quá trình điều tra và cũng như là trong phiên tòa sắp tới.

Hiền Vy: Thưa ông như vậy thì việc bắt giam nhà dân chủ Phạm thanh Nghiên có đúng với pháp luật không?

LS Lê Trần Luật: Hiện nay trong tay tôi đang giữ cái biên bản của cô Phạm thanh Nghiên, đã chuyển cho tôi trước ngày bị bắt. Nhìn vào cái tờ lệnh này thì cũng có vài vấn đề về mặt thủ tục.


Đúng ra, người ta cần phải khởi tố vụ án, phải có bị can, rồi dựa vào đó người ta mới ra lệnh khám xét. Nhưng mà họ đã ra lệnh khám xét và giữ những đồ đạc của nhà cô Nghiên trước khi ra lệnh bắt, vì vậy có cái gì đó không bình thường nhưng ít ra tôi phải đọc hồ sơ của vụ án thì mới biết được vì sao họ tiến hành như thế, chứ bây giờ tôi chưa thể bình luận được là họ bắt như vậy là đúng hay sai.

Tuyên truyền chống nhà nước?


Hiền Vy: Vâng, xin cám ơn ông, nhưng tại sao tọa kháng tại nhà lại bị bắt, thưa ông?
LS Lê Trần Luật: Tôi nghĩ vấn đề không phải là tọa kháng tại nhà mà vấn đề là người ta bắt cô ấy vì cái tội tuyên truyền chống phá nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam.


Cái tội này có nội dung qui định cho một người nào tàng trữ hay làm ra các tài liệu mang nội dung chống lại nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thì có thể phạm vào điều đó, là điều 88.

Hiền Vy: Vâng thưa ông, tôi có nghe được đoạn băng ghi âm lúc họ đến bắt cô Nghiên. Thưa như vậy là theo hiến pháp Việt Nam là sau khi có lệnh bị bắt thì không được nói điều gì nếu không có phép của người đã ký bản lệnh bắt giam đó sao?

LS Lê Trần Luật: Không! Không có qui định đó. Người bị bắt có quyền nói hay trả lời hay nói chuyện bình thường chứ không có qui định nào muốn nói phải chờ phép của người bắt mình đâu. Không có qui định như thế.


Cái chuyện bắt là hành động khác với lại cái chuyện cấm đoán kia. Không có qui định là khi anh bị bắt thì anh muốn nói gì thì phải chờ người bắt anh cho phép. Không có qui định đó. Chuyện đó rất là sai.

Hiền Vy: Như vậy thì nhân viên an ninh nói với cô Nghiên là cô ấy không được nói gì hết, không được làm gì hết nếu không có phép của ông ta, là không đúng, phải không ạ?

LS Lê Trần Luật: Không đúng! Vì lệnh bắt đó là lệnh bắt để tạm giam chứ không phải lệnh bắt truy nã. Bắt cô Nghiên là loại bắt để tạm giam tức là mục đích bắt là để giam cầm người này và khi người ta bị giam là bị tước đoạt tự do điều đó không có nghĩa là bị tước đoạt những quyền khác. Quyền nói, quyền trả lời là của người ta, không thể cấm được.

Hiền Vy: Thưa Luật Sư, gia đình của cô Phạm Thanh Nghiên có được thăm nuôi không ạ?

LS Lê Trần Luật: Trong luật không có điều khoản nào cấm gia đình đi thăm nuôi nhưng tôi chắc là họ sẽ không cho thăm nuôi cho đến khi nào họ đã điều tra xong hết rồi thì họ mới xem xét coi có thăm nuôi được không.

Thăm nuôi có 2 mặt, thăm là gặp mặt trực tiếp hay không là một, và thứ hai là có được gửi vật dụng hay thức ăn cho người bị giam cầm hay không. Và theo tôi thì họ phải kết luận điều tra xong thì họ mới cho.

Hiền Vy: Thủ tục như vậy là thông thường cho tất cả mọi người bị bắt hay chỉ dành riêng cho những nhà dân chủ thôi, thưa ông?

LS Lê Trần Luật: Trong bộ luật hình sự, chương đầu tiên có nói tội nặng nhất là tội liên quan đến an ninh quốc gia. Thông thường nếu là tội này thì họ sẽ từ chối còn những tội khác thì họ vẫn cho bình thường. Có thể là trong lúc điều tra thì họ không cho gặp mặt, nhưng chuyện tiếp tế thức ăn, thì tôi nghĩ là cho hết.

Đe dọa an ninh quốc gia?

Hiền Vy: Liên quan đến việc an ninh quốc gia! Thưa ông, như vậy thì có làm gì bạo động không như là có bom, có súng, có đạn gì không, mà lại bị tôi ấy?

LS Lê Trần Luật: Theo tôi thì họ không chờ đợi cái chuyện bom đạn, súng ống hay là cái gì đó. Tàng trữ hay làm ra các tài liệu có nội dung chống đối nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì đây là một điều hết sức vô lý nhưng dù sao nó đã được qui định trong điều luật.

Ví dụ như người ta có hành động nào cụ thể hay những diễn biến cụ thể liên quan trực tiếp đến nền an ninh quốc gia hay suy tồn của một chế độ thì mới kết tội chứ còn bây giờ chỉ tàng trữ tài liệu mà đã qui kết rồi thì rõ ràng là điều luật đó không ổn. Theo tôi điều 88 là không ổn.

Hiền Vy: Những gì tôi nghe được qua các cơ quan truyền thông, thì thưa Luật Sư, hai cái khẩu hiệu cô Nghiên có là “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”, và “Phản đối công hàm của ông Phạm văn Đồng”. Hai cái khẩu hiệu đó liên quan đến an ninh của quốc gia hay sao, thưa ông?

LS Lê Trần Luật: Theo tôi thì với hai hành động đó thì không thể truy kết tội này được, nếu không muốn nói đây là hành động yêu nước chứ không phải là hành động chống lại nền an ninh quốc gia.

Hiền Vy: Thưa ông tại Việt Nam bây giờ có ai bị tù vì hành động yêu nước của mình không ạ?

LS Lê Trần Luật: Cũng có nhiều vấn đề, là liệu tại Việt Nam có ai yêu nước mà bị tù không, thì tôi có thể trả lời sơ bộ là có, chứ không phải là không.

Hiền Vy: Thưa theo như Luật Sư thì có hy vọng gì để cô Phạm thanh Nghiên được trả tự do hay là có một phiên tòa trong tương lai rất gần không?

LS Lê Trần Luật: Theo tôi thì việc cô Thanh Nghiên hay các nhà dân chủ khác được tự do hay không, phụ thuộc vào yếu tố đầu tiên là truyền thông và sức ép của một số tổ chức phi chính phủ khác cũng như là các tổ chức của những quốc gia khác can thiệp trực tiếp với nhà cầm quyền Việt Nam.

Hiền Vy: Vâng, xin cảm ơn ông.

.

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2008

Cuốn băng ghi âm cuộc đối chất giữa công an và cô Nghiên lúc bị bắt

Cuốn băng ghi âm cuộc đối chất giữa công an và cô Nghiên lúc bị bắt

Hiền Vy, thông tín viên RFA
2008-09-19


Ngày 18 tháng 9 năm 2008, vào lúc 9:45 phút sáng, rất đông công an đã đến bao vây tư gia của mẹ cô Phạm thanh Nghiên, lúc cô Nghiên đang tọa kháng tại phòng khách, phản đối công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng đã gửi đến chính phủ Trung Quốc vào ngày 14 tháng 9 năm 1958.

Nhà dân chủ Phạm Thanh Nghiên bị bắt tại nhà riêng ngày 18 tháng 9 năm 2008

Thân mẫu của cô Nghiên và cô đã phản đối trước hành động này của cơ quan an ninh nhà nước. Nhưng cuối cùng, công an đã đọc lệnh bắt giam và khám xét nhà khẩn cấp.


Thân mẫu cô PTN
“Tôi không tin ai cả, còn áp giải hay không áp giải thì nói nghe nặng nề quá. Nếu mà đón nó đi thì tôi cho nó đi, còn tự nó đi thì tôi không cho nó đi”

Phạm Thanh Nghiên
Con phản đối Mẹ ạ, vì con không có một việc gì mà phải làm việc với cơ quan an ninh cả. Lý do thì con đã nói với họ rồi, còn hôm nay thì con đang tọa kháng tại nhà. Tôi muốn nói với các anh công an rằng; Trường Sa và Hoàng Sa là của ViệtNam. Tôi phản đối công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng ký vào ngày 14 tháng 9 năm 1958. Nếu các anh định bắt tôi về hành động yêu nước, thì đó là quyền của các anh chị. Tôi phản đối tất cả các việc của các anh chị, tôi không đi làm việc theo lệnh triệu tập, tôi chỉ thể hiện lòng yêu nước của tôi mà thôi

Một nữ công an:
Chúng tôi làm việc theo luật pháp mà thôi

Phạm Thanh Nghiên:
Không! Tôi phản đối tất cả những cái chị vừa nói. Lý do thì tôi đã nói với chị rồi, kể cả việc khám xét nhà tôi, tịch thu tài sản của tôi, triệu tập tôi … Tất cả những cái đó đều trái phép. Tôi khuyên các anh chị hãy tập trung lực lượng để bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa còn hơn là ngồi đây để hành xác tôi

Một nữ công an:
Chúng tôi làm việc đúng pháp luật, không có gì là sai


Phạm Thanh Nghiên:
Đúng hay sai thì tôi đã nói với chị rồi, chúng ta không phải là lần đầu tiên gặp nhau. Tôi đã nói rồi là cái hình sự khởi tố như thế nào thì các anh chị cứ thực hiện, nếu các anh chi làm sai thì phải chiu trách nhiệm hoàn toàn. Tôi không có một lý do gì để phải đi làm việc với cơ quan an ninh của các anh chị cả. Nếu các anh chị áp giải bằng vũ lực thì đó là quyền của các anh chị.

Nam công an đọc lệnh bắt:
Hồi 10 giờ ngày 18 tháng 9 năm 2008 tại số nhà 17 đường … chúng tôi là … thuộc cơ quan an ninh điều tra công an thành phố Hải Phòng … tiến hành lập biên bản việc vi phạm tội can như sau: Phạm Thanh Nghiên, nữ, cư ngụ tại 17 đường … có lệnh triệu tập để làm việc tại cơ quan điều tra liên quan đến các tài liệu nguy hại đến quốc gia. Lúc đến, Phạm Thanh Nghiên đang ngồi tọa kháng tại phòng khách, trước khẩu hiệu: Hoàng Sa, Trường Sa là của ViệtNam, Phản đối công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng. Khẩu hiệu hình chữ nhật, vải màu đen, chữ màu trắng. …
Cơ quan an ninh Hải Phòng khởi lệnh bắt …

Phạm thanh Nghiên:
Tôi phản đối lệnh bắt này

Nam công an:
Kể từ giờ phút này, chị là người bị bắt, mọi việc làm và hành vi của chị phải xin phép và được quyền của tôi mới được làm, Tôi tuyên bố lệnh khám xét nhà khẩn cấp.
Phụ tá Nguyễn văn Thanh, chức vụ phó thủ trưởng cơ quan điều tra an ninh thành phố Hải Phòng, căn cứ vào hành vi làm ra, tàng trữ tài liệu văn hóa phẩm có nội dung chống đối nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa ViệtNam đã phạm vào điều 88.
Căn cứ vào điều 34, 140, 141, 142 và 143 … ra lệnh khám xét khẩn cấp nơi ở, nhà số 17 đường … của Phạm Thanh Nghiên sinh năm 1977 … tại Hải Phòng, nghề nghiệp lao động tự do, quốc tịch ViệtNam …
Yêu cầu tất cả mọi người có mặt không đuợc tự ý rời nơi đang khám xét, không được liên hệ trao đổi với nhau cho đến lúc việc khám xét kết thúc …
Lệnh của cơ quan anh ninh điều tra Hải Phòng ….

Phạm thanh Nghiên:
Tôi phản đối tất cả hành động này của các anh …

Nam công an:
Tôi đã nhắc chị rồi, tất cả hành vi và lời nói của chị phải được sự đồng ý của tôi

Thân mẫu Phạm Thanh nghiên:
Con ơi lấy cho cô mấy bộ quần áo…

.

Phản ứng của sinh viên trước việc chính quyền bắt giam các nhà dân chủ

Phản ứng của sinh viên trước việc chính quyền bắt giam các nhà dân chủ

Hiền Vy, phóng viên đài RFA
2008-09-14



Chỉ vài hôm, trước nguồn tin sinh viên học sinh sẽ có một cuộc biểu tình vào ngày 14 tháng 9 tại Hà Nội để phản đối Trung Quốc về việc xâm lấn lãnh thổ Việt Nam, thì công an nhà nước đã bắt giam nhiều nhà đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân quyền tại Việt Nam.
Hiền Vy có cuộc nói chuyện với các sinh viên trong nước:

“Họ bắt giam cầm những người đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền là chuẩn bị cho cuộc biểu tình ngày 14 tháng 9 sắp tới.

Hành động đó chứng tỏ là nhà nước đang lo sợ trong vấn đề tự do, dân chủ tại Việt Nam. Nhà cầm quyền Việt Nam đã làm những việc trái với hiến pháp Việt Nam. Nhưng những chuyện đó xảy ra ở xã hội Việt Nam rất nhiều.

Họ bắt bớ và đàn áp các nhà dân chủ để các nhà dân chủ không thể đi biểu tình cùng học sinh sinh viên và thanh niên Việt Nam trong ngày 14 tháng 9.

Họ làm như vậy là để bảo vệ cho cái chế độ của họ. Họ không muốn cho nhân dân lên tiếng. Họ không muốn các nhà đấu tranh dân chủ có điều kiện để nói cho nhân dân hiểu thế nào là chế độ độc tài, thế nào là dân chủ, thế nào là nhân quyền cho đất nước Việt Nam.

Chính những điều này làm cho giới trẻ chúng tôi càng quyết tâm hơn; là phải đi biểu tình để thể hiện cho nhà nước biết là thanh niên chúng tôi không hèn nhát, không chịu khuất phục trước cường quyền, không chịu được nỗi nhục mất đất mất biển.”

Tranh đấu bất bạo động

Theo các sinh viên thì hành động bắt người đó không hợp lý:

Sự gia tăng đàn áp, bắt bớ này trước cuộc biểu tình của học sinh sinh viên thì thật ra họ làm cho chúng tôi càng quyết tâm hơn; phải đấu tranh, phải thể hiện tiếng nói, phải thể hiện lòng yêu nước của mình.

“Cái đó chắn chắn không hợp với hiến pháp Việt Nam, tại vì họ không làm gì mang tính bạo động, không xúi giục để mà gây ra các cuộc bạo động, hoặc là có hành động thái quá gì cả, họ chỉ tổ chức cuộc biểu tình trong ôn hòa mà cái điều này đã được ghi trong hiến pháp.

Điều này hoàn toàn trái ngược với hiến pháp Việt Nam và công pháp quốc tế. Họ đã dùng những biện pháp là bắt cả ban đêm để không cho người dân chung quanh được biết, để dấu giếm thông tin dư luận quốc tế.


Đó là một sự vi phạm pháp luật cực kỳ nghiêm trọng vậy mà lúc nào đi đâu họ cũng tuyên truyền là Việt Nam có tự do, có dân chủ nhân quyền, nhưng theo tôi nhận định thì tự do, dân chủ nhân quyền chỉ có nằm trong tay của 14 vị lãnh đạo và bộ chính trị.”

Các sinh viên nói rằng những nhà dân chủ đang tranh đấu bất bạo động mà vẫn bị đàn áp:

“Những người đấu tranh dân chủ cho Việt Nam không có gì là bạo động trong công cuộc đấu tranh, đòi hỏi dân chủ hóa đất nước, nhân quyền cho người dân Việt Nam và công bằng xã hội.

Trên tay chúng tôi không có một tất sắt, không có một dụng cụ gì để có thể biến thành bạo động được cả nhưng nhà cầm quyền đã vu khống cho chúng tôi là những thành phần nguy hiểm cho chế độ, cho xã hội rồi nhà nước vu khống cho chúng tôi đủ mọi loại tội phạm.

Đây có thể là cái chiêu bài để đe doạ những phong trào tới, cũng có thể là cái chiến lược của nhà nước Cộng Sản Việt Nam để dằn mặt những phong trào sau đó.”

Biểu tình 14-9

Các sinh viên cũng lên tiếng là họ sẽ không sợ hãi trước việc đàn áp của nhà nước:

“Một số người sẽ sợ việc bắt bớ này nên sẽ không tham dự cuộc biểu tình ngày 14 tháng 9 nhưng mà tôi nghĩ rằng khi các bạn đã có trí thức rồi thì các bạn sẽ có hành động cụ thể để thể hiện lòng yêu nước của mình.

Sự gia tăng đàn áp, bắt bớ này trước cuộc biểu tình của học sinh sinh viên thì thật ra họ làm cho chúng tôi càng quyết tâm hơn; phải đấu tranh, phải thể hiện tiếng nói, phải thể hiện lòng yêu nước của mình. Một đất nước Việt Nam không có tự do, không có dân chủ, mà ai cũng im miệng, ai cũng không dám nói lên tiếng nói của mình thì đất nước này của ai ? Của đảng Cộng Sản chứ không phải của 86 triệu dân Việt Nam nữa rồi.”

Anh sinh viên này cũng cho biết thêm:


Những cuộc bắt bớ làm cho người ta biết được sự cường hào ác bá của chế độ Cộng Sản. Nên sự đàn áp càng mạnh thì sự tham ứng vào phong trào sẽ càng mạnh hơn.
“Chính tôi cũng là người từng bị đàn áp dọa nạt để làm cho tôi nhụt nhuệ chí đấu tranh cho dân chủ hoá đất nước và trong cuộc biểu tình chống lại sự bành trướng của Bắc Kinh, nhưng họ đã nhầm vì họ làm như thế thì chúng tôi càng hiểu rõ bộ mặt thật của họ hơn, về sự độc quyền, độc tài, độc đảng của họ hơn và chúng tôi càng quyết tâm hơn.

Giới trẻ sẽ tổ chức cuộc biểu tình vào ngày 14 tháng 9, chúng tôi sẽ quyết tâm bằng mọi giá, bằng mọi cách. Không một thế lực nào có thể ngăn cản được. Chúng tôi sẽ quyết tâm làm được việc đó.”

Và một sinh viên khác thì cho rằng, những cuộc bắt bớ sẽ làm cho phong trào đấu tranh mạnh hơn:

“Chính nghĩa sẽ thắng tàn bạo và có một điều nữa là cũng cần phải có những người tử vì đạo thì đạo mới trở nên thống nhất được. Cho nên những cuộc bắt bớ làm cho người ta biết được sự cường hào ác bá của chế độ Cộng Sản. Nên sự đàn áp càng mạnh thì sự tham ứng vào phong trào sẽ càng mạnh hơn.”

Cản trở lòng yêu nước?

Một sinh viên nói rằng anh lo lắng cho tương lai của xứ sở, khi mà sự bầy tỏ lòng yêu nước và muốn bảo vệ sự vẹn toàn của lãnh thổ thì lại bị chính quyền ngăn cản:

“Tương lai của đất nưóc Việt Nam sẽ mù mịt, nếu đảng Cộng Sản suốt ngày đàn áp và cản trở sinh viên chúng tôi nói lên tiếng nói yêu nước của mình, cũng như toàn thể nhân dân Việt Nam nói lên tiếng nói yêu nước, thì đất nước này không còn là đất nước của nhân dân Việt Nam, không phải là đất nước của 86 triệu con dân Việt Nam nữa mà là đất nước của 3 triệu đảng viên đảng Cộng Sản và 14 vị lãnh đạo trong bộ chính trị và là một chư hầu của Trung Quốc, chứ không phải là một nước Việt Nam nữa.”

Nhưng một sinh viên khác vững tin rằng lòng yêu nước sẽ vượt qua mọi trở ngại:

“Lòng yêu nước của người Việt Nam giống như một cơn đại hồng thủy, nó sẽ cuốn trôi tất cả chướng ngại trước mắt nó, do vậy tương lai Việt Nam sẽ phát triển và sự ngăn cản cái sự phát triển đó sẽ bị phá vỡ.”

Để giữ an toàn cho các sinh viên, Hiền Vy xin không nêu tên những người góp tiếng trong bài phóng sự này.

.

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2008

Phản ứng của Sinh Viên Trong nước trước bản án dành cho Blogger Điếu Cày

Phản ứng của Sinh Viên Trong nước trước bản án dành cho Blogger Điếu Cày

Hiền Vy , thông tín viên RFA
2008-09-12



Ngày 10 tháng 9 năm 2008, Nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải, tức Hoàng Hải, và cũng là blogger Điếu Cày, bị tuyên án 2 năm rưỡi tù giam vì tội danh “trốn thuế” tại Toà án nhân dân quận 3 Thành phố HCM. Hiền Vy đã hỏi chuyện các sinh viên trong nước về việc này. Họ cho biết.


“Vụ án của anh Điếu Cày thực sự là một vụ án mang tính cách chính trị chứ không phải là vụ án mang tính chất hình sự về tội trốn thuế như các báo đài của đảng cộng sản ViệtNam đang vu khống anh Điếu Cày và chị Dương thị Tân, vợ anh Điếu Cày.”

Bản án làm nản lòng người yêu nước


Và một sinh viên miền Nam nói rằng:

“Đây là một bản án rất bất công cho anh Điếu Cày, nhưng người ta cũng không bất ngờ vì bản án này, bởi vì ai cũng biết đây là một bản án hoàn toàn vì động cơ chính trị vì những hoạt động của anh Điếu Cày trong việc đòi hỏi những điều giá trị tốt đẹp cho xã hội như vấn đề tự do dân chủ và sự bảo vệ chủ quyền đất nước”


Blogger Điếu Cày được các sinh viên biết đến qua những việc làm thể hiện lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm của ông.



SV miền Bắc
“Anh Điếu Cầy là một trong những người viết những lời kêu gọi trong các trang mạng và anh cũng tham gia nhiệt tình, mạnh mẽ trong các cuộc biểu tình chống lại sự bành trướng của Trung Quốc vào đầu tháng 12 năm 2007”


SV miền Nam
“Đối với giới blogger, đặc biệt là blogger trong nước thì anh Điếu Cày là hiện thân của một người lính rất kiên cường trong việc đi tiên phong bảo vệ lãnh thổ và lãnh hải của ViệtNam
Anh Điếu Cày đã công khai cất lên tiếng nói bảo vệ chủ quyền của ViệtNam mặc dầu đã nhiều lần bị nhà cầm quyền bắt bớ và đàn áp, anh vẫn quyết tâm theo đuổi lý tưởng mà anh cho là đúng và có ích cho xã hội”
Đối với bản án dành cho nhà văn Hoàng Hải, các sinh viên nghĩ rằng có thể sẽ làm nản lòng những người yêu nước.

SV miền Nam
“việc nhà cầm quyền đưa ra một bản án rất bất công cho Điếu Cầy, khiến cho nhiều người không khỏi nghi ngờ về quyết tâm bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của đất nước và chính bản án đó sẽ làm triệt tiêu tiếng nói của những người yêu nước của nhân dân ViệtNam, đồng thời cũng răn đe những ai dám chống lại Trung Quốc”


Vụ án mang tính cách chính trị

SV miền Bắc:

“Bản án của anh Điếu Cày là một bản án để làm cho những người có tiếng nói đối lập với đảng cộng sản, những người có những hành động yêu nước, nhìn thấy đó làm cái gương, để không dám làm những điều mà nhà nước không cho phép và tôi vẫn nói đùa là anh Điếu Cày bị mắc vào cái tội là không chịu đi theo cái “lề bên phải” mà đảng cộng sản đã đưa ra, mà anh lại lập một trang dân báo với Câu Lạc Bộ nhà báo Tự Do để nói lên tiếng nói của người làm báo tự do và nói lên tiếng nói bất đồng chính kiến với đảng cộng sản, với nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa ViệtNam. Vì vậy anh đã bị nhà nước cho vào “tầm ngắm” để theo dõi”

Anh sinh viên miền Bắc cũng bày tỏ sự phân vân:

“Tôi thực sự cảm thấy không biết cái chế độ này đang ủng hộ ai, họ đang ủng hộ Trung Quốc hay họ đang hướng về dân tộc, đất nước Việt Nam này mà khi chúng tôi lên tiếng phản đối sự bành trướng của tập đoàn Bắc Kinh Trung Quốc, khi họ xâm chiếm lãnh thổ, lãnh hải của đất nước chúng tôi mà chúng tôi lại bị sử dụng những biện pháp rất ác độc là đánh đập, rồi vu khống, mạ lỵ chúng tôi”

Theo các sinh viên, bản án dành cho blogger Điếu Cày là mâu thuẫn với việc nhà nước Việt Nam đã lên tiếng phản đối chính quyền Bắc Kinh trước một hoạch định xâm chiếm ViệtNam trong 31 ngày của một trang mạng Trung Quốc.


Cộng sản dập tắt lòng yêu nước của người Việt Nam

SV miền Nam:
“Khi nhà nước ViệtNam lên tiếng phản đối thì ban đầu cũng thể hiện một quyết tâm đáng mừng trong việc bảo vệ chủ quyền của quốc gia. Tuy nhiên cái quyết tâm đó ngay lập tức đã bị sụp đổ và bị nghi ngờ qua hành động kết án tù giam của anh Điếu Cày, là một người đã phản đối sự xâm chiếm của Trung Quốc một cách quyết liệt.
Cái điều này chẳng khác nào việc yêu nước và bảo vệ chủ quyền là một đặc quyền chỉ dành cho những người lãnh đạo còn người dân thì không được quyền ấy.
Anh Điếu Cày là hiện thân của một người lính, luôn đi tiên phong trong phong trào bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn của lãnh thổ Việt Nam, là một người lính kiên cường và chiến đấu không ngừng nghỉ. Nhiều người kính nể và khâm phục anh qua việc vận động biểu tình chống Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa và Trường Sa cùng với các hoạt động về truyền thông của anh qua Câu lạc bộ Nhà báo Tự Do đã gây ảnh hư ởng lớn cho cộng đồng Blog.”


SV miền Bắc:
“ViệtNam lúc nào cũng coi Trung Quốc như một đàn anh và tôi có cảm tưởng như họ đồng lõa với Trung Quốc. Họ chỉ lên tiếng cho có lệ và để trấn an người dân ViệtNam trong ngày 14 tháng 9 sắp tới. Vì vậy việc xử anh Điếu Cầy thì họ vẫn phải xử. Xử để làm gương, để cho chúng tôi không dám đấu tranh, không dám nói lên tiếng nói bất đồng chánh kiến nữa.
Việc họ xử anh Điếu Cầy là việc làm cực kỳ sai lầm của đảng cộng sản ViệtNam khi kết tội anh Điếu Cầy với một bản án rất nặng là 30 tháng tù giam. Vì sao tôi gọi đó là sai lầm ?

Sai lầm thứ nhất là đảng cộng sản Việt Nam đã dập tắt lòng yêu nước của chính người dân Việt Nam ở trong nước khi chống lại thế lực bành trướng của Trung Quốc, cả ngàn đời nay, lúc nào cũng lăm le muốn đánh chiếm ViệtNam để làm bàn đạp xuống Đông Nam Á.
Sai lầm thứ hai là làm như thế tức là họ tuyên bố thẳng thừng với thế giới rằng Việt Nam không có Tự do Nhân quyền như họ đã ký với công ước quốc tế đó là tự do biểu tình, tự do phát biểu, tự do ngôn luận.”



Vì sự an toàn của các sinh viên, Hiền Vy xin phép không nêu tên những người đã góp tiếng trong bài phóng sự này

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2008

Biểu Ngữ và Truyền Đơn kêu gọi Dân chủ ở Hải Dương

Biểu Ngữ và Truyền Đơn kêu gọi Dân chủ ở Hải Dương

Hiền Vy, thông tín viên RFA
2008-09-08



Sáng Chủ nhật 7-9, tại cầu vượt Lai Cách - Hải Dương, nằm trên quốc lộ 5, một tấm biểu ngữ kêu gọi dân chủ hóa đất nước đã được giăng lên. Cùng lúc đó nhiều tờ truyền đơn cổ vũ nhân quyền, tự do, dân chủ cũng được thả bay trong gió.

Trước đó vài ngày, nguồn tin về một cuộc biểu tình do sinh viên các trường đại học tại Hà Nội sẽ tổ chức vào ngày 14 tháng 9 trước đại sứ quán Trung Quốc trên phố Hoàng Diệu, đã được loan truyền rộng rãi trên mạng lưới internet, trong nước cũng như tại hải ngoại.

Hiền Vy, tìm hiểu sự việc và tường trình thêm các chi tiết như sau:


Dân chúng rỉ tai nhau


Quốc lộ 5 là con đường chính nối hai thành phố Hà Nội và Hải Phòng, đi ngang Hải Dương. Cầu vượt Lai Cách nằm cách trung tâm thành phố Hải Dương chừng 9 cây số và ở ngay trong vùng tam giác công nghiệp quan trọng, là Hà Nội- Hải Phòng - Quảng Ninh.

Biểu ngữ có chiều ngang khoảng 3 mét và chiều đứng khoảng 2,5mét với những hàng chữ màu trắng trên một nền vải đậm mầu:

“Lạm phát, dân nghèo khổ là do chính quyền Cộng Sản
Mất dân chủ, tự do, nhân quyền là do chính quyền Cộng Sản
Mất đất, mất đảo là do chính quyền Đảng Cộng Sản
Yêu cầu Đa Nguyên, Đa Đảng”


Còn nội dung những tờ Truyền đơn thì lên tiếng ủng hộ giáo dân Thái Hà

Một người có mặt tại chỗ cho biết:

“Sáng hôm nay là ngày 7 tháng 9 năm 2 ngàn linh 8, tôi đi ra chợ, thì thấy rất nhiều tờ rơi ở trên đường. Nhiều người dân cũng như tôi là nhặt tờ rơi lên và xem thì nội dung cái tờ rơi ấy là “phản đối nhà nước cộng sản đàn áp giáo dân ở giáo xứ Thái Hà” cũng rất nhiều công an đi nhặt.

Một số người dân nhặt tờ rơi đã rỉ tai nói cho nhau nghe là vừa qua có một biểu ngữ giăng ở Cầu vượt Lai, quốc lộ 5 ấy. Nội dung của biểu ngữ nói đến sự lạm phát cao độ tại Việt Nam gây cho người dân sự khốn cùng, khốn khổ và người ta bàn tán xôn xao rất nhiều. Chúng tôi chỉ biết rỉ tai nhau, thế thôi!”


Không phải lần đầu tiên


Trong vòng vài tháng qua, đã có nhiều lần, các nhà dân chủ trong nước giăng biểu ngữ kêu gọi bảo vệ lãnh thổ, kêu gọi dân chủ hóa đất nước, kêu gọi đa nguyên đa đảng, kêu gọi tự do, nhân quyền cho người dân Việt.

Ngày 28 tháng 5, những quả bóng bay đã mang biểu ngữ bằng tiếng Việt và tiếng Anh lên bầu trời Hà Nội, với hàng chữ: “Tự Do, Nhân Quyền cho ViệtNam” “Human Rights for VietNam, Democracy for VietNam”

Ngày 28 tháng 7, một biểu ngữ được giăng trên cầu vượt Nam Thăng Long tại Hà Nội

Ngày 16 tháng 8, một biểu ngữ khác được treo lên tại cầu vượt Lạch Chay, Hải Phòng.

Và bây giờ, khối 8406 không những treo biểu ngữ tại cầu vượt Lai Cách, thuộc thành phố Hải Dương, mà còn thả những tờ rơi màu trắng để ủng hộ giáo dân Thái Hà.

(HiềnVy, thông tín viên RFA)

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2008

Luật Sư Lê Trần Luật nói về Điều 69 trong Hiến Pháp ViệtNam

Mời click vào tựa bài để nghe

Luật sư Lê Trần Luật nói về điều 69 trong Hiến Pháp Việt Nam

Hiền Vy, phóng viên đài RFA
2008-09-06



Sau khi xin phép đi biểu tình mà bị từ chối, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và cô Phạm Thanh Nghiên đã khiếu nại nhưng không được trả lời.

Theo luật quy định thì sau 30 ngày mà không được trả lời thì có thể khiếu kiện về hành vi hành chánh đó. Vào ngày 22 tháng 8 năm 2008 luật sư Lê Trần Luật đã hướng dẫn 2 nhà dân chủ này nộp đơn khởi kiện tại tòa án hành chánh của thành phố Hà Nội. Sau đây là cuộc nói chuyện của luật sư Lê Trần Luật và phóng viên Hiền Vy.


Luật sư Lê Trần Luật:
Sau khi chờ một tháng, không thấy họ trả lời, ông Nghĩa và cô Nghiên đã khởi kiện ra toà án hành chánh của tòa án nhân dân Hà Nội, khoảng chỉ 3 ngày sau thì tòa trả lại đơn, cho rằng không thuộc thẩm quyền của tòa. Tôi tự hỏi nếu không phải thẩm quyền của tòa thì là thẩm quyền của ai bởi vì chức năng của tòa là giải quyết những xung đột của xã hội, vậy thì bất cứ một xung đột nào trong xã hội, tòa cũng phải có nhiệm vụ giải quyết. Người ta xin cơ quan hành chính cho đi biểu tình thì không cho, kiện ra tòa thì không được, vậy thì ghi quyền biểu tình trong điều 69 để làm gì ?

Hiền Vy:
Thưa như vậy thì cô Thanh Nghiên và luật sư sẽ làm gì kế tiếp ạ ?

Ngụy biện và mị dân?


Luật sư Lê Trần Luật:
Thật sự là người ta đã từ chối tất cả. Mình xin biểu tình ở một cơ quan hành chánh thì người ta không cho. Mình khiếu nại, người ta không trả lời. Mình kiện ra tòa thì tòa nói không thuộc thẩm quyền, như vậy thì có phải người ta cố tình từ chối cái quyền biểu tình hay không.

Bản chất của vấn đề nó nằm ở chỗ là nhà cầm quyền không muốn cho người dân có quyền biểu tình này và tòa án ngụy biện là không thuộc thẩm quyền của mình. Như vậy thì ghi nhận quyền biểu tình trong hiến pháp để làm cái gì ?

Sắp tới tôi sẽ làm một bản kiến nghị cho ông Nghĩa và cô Nghiên gửi cho các đại biểu quốc hội, rằng hãy xóa bỏ quyền biểu tình trong hiến pháp vì hiến pháp ghi những điều tốt đẹp như thế mà không thực hiện thì ghi làm cái gì.

Nếu như không tổ chức được cái quyền đã ghi trong điều 69 đó thì hãy xóa bỏ điều đó, ghi như thế là một điều mị dân.

Hiền Vy:
Thưa, như vậy là trong hiến pháp, điều 69, người dân có quyền được đi biểu tình nhưng qua những gì đã xảy ra thì quyền đó chỉ có trên giấy tờ thôi, phải không ạ ?

Luật sư Lê Trần Luật:
Vâng, bây giờ thì chúng tôi đã có đầy đủ chứng cớ để chứng minh rằng nhà cầm quyền ghi điều đó trong hiến pháp nhưng không thực hiện trên thực tế. Nếu chúng tôi không xin phép biểu tình thì nhà cầm quyền có thể bảo rằng tại người dân ViệtNam không xin biểu tình, chứ nếu xin thì sẽ được. Bây giờ chúng tôi đã xin, nhưng lại bị từ chối. Họ có thể lập luận là từ chối thì anh có quyền khởi kiện lên tòa coi ai đúng ai sai.

Chúng tôi cũng đã khởi kiện lên tòa thì tòa lại bảo là tòa không thuộc thẩm quyền. Như thế có phải là họ cố tình từ chối cái quyền này không. Tôi sẽ kiến nghị tất cả các đại biểu quốc hội Việt Nam hãy xoá bỏ hoặc sửa chữa thế nào đó hay bỏ cái quyền biểu tình ra bên ngoài bởi vì chúng tôi có bằng chứng là nhà cầm quyền không cho biểu tình thì đừng ghi quyền đó vào.

Tự do, dân chủ, nhân quyền?


Hiền Vy:
Ngày 2 tháng 9 là kỷ niệm 63 năm của bản Tuyên Ngôn Độc Lập, nội dung trong đó có nhiều điều rất lý tưởng, thưa ông, tại ViệtNam bây giờ có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc như trong bản tuyên ngôn nói không ?

Luật sư Lê Trần Luật:
Thực sự ở ViệtNam có quyền tự do ngôn luận hay không ? Không có! Quyền biểu tình có không ? Không có ! Tôi có cảm giác nhà cầm quyền Việtnam lôi tất cả những cái điều luật tốt đẹp nào trên thế giới đã có, chép vào trong hiến pháp của mình để mị dân chứ không tổ chức thực hiện. Rất nhiều nhà hoạt động dân chủ đã bị bắt vì bị cho là tuyên truyền chống chế độ hoặc là đã lợi dụng quyền tự do dân chủ.

Rồi quyền bầu cử có không? Không có! Quyền tự ứng cử có không ? Rất nhiều người tự ứng cử, thì nhà cầm quyền cho rằng họ bị tâm thần, kiếm cách này cách khác chuyển những người này vào nhà thương điên. Rồi quyền biểu tình thì xin phép không cho, kiện thì không được. Ghi những quyền này trong hiến pháp nguy hiểm ở chỗ là người dân nghĩ rằng hiến pháp đã qui định cho mình quyền đó thì người dân bắt đầu thực hiện quyền đó, mà thực hiện không khéo thì sẽ bị truy bắt. Như vậy có phải là vừa mị dân, vừa bẫy dân vào con đường phạm tội hay không

Hiền Vy:
Thưa, theo luật sư, nếu có tự do, nếu có dân chủ và nếu có nhân quyền thì có lợi gì cho nhà nước và có hại gì cho nhà nước, nếu những quyền đó thực sự có ở ViệtNam ?

Luật sư Lê Trần Luật:
Bất kỳ một nhà nước nào cũng hướng tới tự do, dân chủ và hạnh phúc của nhân dân. Một nhà nước không hướng tới những điều đó thì không thể gọi là nhà nước mà phải gọi là một nhóm người cầm quyền. một đảng nào đó cai trị người dân, chứ không phải nhà nước. Tất cả sự tự do dân chủ đều mang lại lợi ích cho nhà nước

Hiền Vy:
Trong lần trước, ông có nói là tại ViệtNam quyền lực đang khống chế pháp luật, thì vai trò của người luật sư trong xã hội ViêtNam bây giờ như thế nào, thưa ông ?

Luật sư Lê Trần Luật:
Vai trò của người luật sư tại ViệtNam rất thấp, hầu như tất cả các cơ quan trong bộ máy của nhà nước đánh giá cái vai trò này rất thấp vì người ta không coi luật pháp ra gì hết. Người ta làm theo sự chỉ đạo của Đảng, nói chung, đảng chỉ đạo thì bất chấp luật pháp như thế nào.

Tất cả những người thực thi pháp luật này có một chỗ để dựa lưng, đó là đảng cộng sản. Họ dựa vào đó, cái gì mà ý của Đảng rồi thì pháp luật không ý nghĩa gì

Hiền Vy:
Thưa ông có gì muốn chia sẻ với thính giả của đài Á Châu Tự Do không ạ ?

Luật sư Lê Trần Luật:
Chúng tôi không phải đấu tranh để đòi này đòi kia, mà chúng tôi đang đấu tranh với quyền lực và phương pháp đấu tranh trong thời điểm này phương pháp đấu tranh bất bạo động. Vũ khí bất bạo động chính là công luận mà một trong những phương cách của công luận chính là truyền thông và tôi chỉ có nhắn gửi với giới truyền thông và quí vị nghe đài là hãy lên tiếng, lên tiếng vì sự phát triển, vì sự độc lập và tự do của đất nước, của dân tộc mình

Hiền Vy:
Xin cảm ơn luật sư
.

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2008

Nhà Văn Nguyễn Xuân Nghĩa nói về khiếu kiện ở Việt Nam

Mời click vào tựa bài để nghe âm thanh

Nhà Văn Nguyễn Xuân Nghĩa nói về khiếu kiện ở Việt Nam

Hiền Vy , thông tín viên RFA
2008-09-02



Vào ngày 22 tháng 8 năm 2008, với sự hướng dẫn của luật sư Lê Trần Luật, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và cô Phạm thanh Nghiên đã nạp đơn khởi kiện Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội về việc bị bác đơn xin được phép biểu tình của họ.
Tại tòa án hành chính của thành phố Hà Nội, đơn của ông Nguyễn Xuân Nghĩa đã không được chấp nhận, với lý do không đủ tư cách pháp nhân, vì chứng minh nhân dân của ông đã bị nhà nước tạm giữ từ ngày 29 tháng 4, sau khi tham dự cuộc biểu tình chống rước đuốc Thế Vận Bắc Kinh và mặc dù ông đã đem theo hộ khẩu của gia đình, tòa án vẫn chỉ nhận đơn khởi kiện của cô Phạm Thanh Nghiên mà thôi.

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã kể lại sự việc:

Chúng tôi đã cùng cô Phạm thanh Nghiên lên Hà Nội nạp đơn khởi kiện với sự hướng dẫn của luật sư Lê Trần Luật ở văn phòng luật sư Nhân Quyền trong Sàigòn. Đơn kiện này là kiện UBND thành phố Hà Nội vì họ đã bác đơn xin biểu tình của chúng tôi. Quyền biểu tình được thừa nhận trong điều 69 của hiến pháp nước Cộng Hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, nên chúng tôi đến tòa án hành chánh để gửi đơn kiện.


Quyền biểu tình?

Hiền Vy:
Thưa nếu người dân được quyền kiện nhà nước vì đã vi phạm quyền công dân của họ thì ở Vịêt Nam có tự do và dân chủ không ?

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa:
Nhìn vào luật khiếu nại và tố cáo thì chúng tôi thấy ở ViệtNam cũng chẳng khác gì ở các nước dân chủ cả bởi vì người dân oan sai thì có quyền khiếu nại, có quyền tố cáo, nhưng cần phải xét là người dân khiếu nại, tố cáo ấy có được giải quyết hay không và họ giải quyết có đúng trên tinh thần pháp luật hay không thì cái ấy ở Việt Nam chúng ta cần phải bản xét

Hiền Vy:
Xin ông giải thích rõ hơn ạ

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa:
Tình trạng ở ViệtNam hiện nay là có đến hằng ngàn dân oan và có người đến 15, 20 năm nay bị mất đất đai, bị tịch thu tài sản rồi ngay cả thân nhân của họ bị giết, bị tù đày một cách oan sai… Họ khiếu kiện 15, 20 năn nay, tòa án vẫn nhận đơn, nhưng cũng như là một trận bóng, cứ cầu thủ này đá cho cầu thủ kia, cứ đá đi đá lại.

Chính người bị kiện lại nhận đơn trở lại để giải quyết đối với đối tượng đi kiện, như vậy thì xét cho cùng, ViệtNam không có dân chủ dân quyền và người dân không có một quyền gì hết.

Qua sự việc của chúng tôi, đơn khiếu kiện của cô Phạm Thanh Nghiên bị trả lại, với nội dung là tòa án hành chánh không có trách nhiệm xử kiện vụ này


Hiền Vy:
Thưa như vậy ai là người có trách nhiệm xử kiện vụ này ạ ?

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa:
Họ trả lời là không có trách nhiệm giải quyết nhưng cũng không hư ớng dẫn cho cô Phạm Thanh Nghiên cần phải gửi cái đơn khởi kiện này lên chỗ nào

Hiền Vy:
Từ ngày đi Hà Nội về, đời sống gia đình ông như thế nào ạ ?

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa:
Chúng tôi vần thường bị bao vây vào những dịp như thế này, bị nhận lệnh miệng cấm ra khỏi nhà, và nếu có liều lĩnh ra khỏi nhà thì họ cũng xô đến, họ đẩy vào và nếu đôi co thì mình cũng thua thôi bởi vì họ là người nắm pháp luật. Nhà tôi bị bao vây từ ngày 16, tức là ngày bắt đầu làm đơn khởi kiện cho đến bây giờ. Mấy hôm vừa rồi họ còn áp sát nhà tôi nữa, họ dùng đèn pha quét thẳng vào nhà, rồi hàng xóm mách cho tôi biết rằng ban đêm có một bóng người lẩn quẩn trên mái nhà nhà tôi làm vợ tôi rất là sợ. Hôm qua tôi đã lên trét lại những khe nứt trên mái nhà, vì tôi nghĩ họ đặt thiết bị nghe lén.


Thực tế tại Việt Nam


Hiền Vy:
Thưa ngoài việc đưa đơn xin khởi kiện, nhưng đã bị từ chối, ông còn làm gì nữa không mà gia đình ông phải bị những cảnh như thế ạ ?

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa:
Tôi không phải là người vi phạm phát luật tôi chỉ là một nhà văn, phát biểu quan điểm chính trị, xã hội và những vấn đề đang bất cập tại ViệtNam thôi, thế nhưng liên tục bị khủng bố, liên tục bị bao vây, liên tục bị ngăn trở như thế này.

Hiền Vy:
Thưa, nhân quyền ở Việt Nam bây giờ so với vài năm trước có thay đổi gì không ạ ?

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa:
Chiếu theo công ước quốc tế mà đảng cộng sản Việt Nam đã ký kết thì ở Việt Nam hoàn toàn không có tự do, không có nhân quyền. Vâng, so với những năm trước thì phải nhận rằng có một chút nới lỏng, bởi vì 5,7 năm trước, những phát biểu của tôi khi mà trả lời với Đài như thế này thì tôi cũng có thể đã bị cầm tù.

Chỉ 3 năm trước thôi, linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Lê thị Công Nhân, luật sư Nguyễn văn Đài cũng phát biểu như tôi mà họ đã bị tù đày, người thì 10 năm, người thì 3,4 năm.

Sang đến cuối năm 2007, đầu năm 2008 thì những người phát biểu giống như tôi đây, đã không bị kết án, xử giam cầm nhưng ngăn trở, khủng bố, đe dọa thì lúc nào cũng bị. Như vậy thì so với những năm trước, cái tự do ngôn luận đã được nới lỏng một chút.

Một chút nới lỏng tí xíu thôi về quyền tự do ngôn luận, thế nhưng, so với những bước đi hội nhập của chính quyền Việt Nam vào thế giới, như hội nhập về kinh tế, về thương mại, thì quyền tự do dân chủ về nhân quyền của người dân ViệtNam chưa đáp ứng được nhu cầu, dù là một nhu cầu tối thiểu nhất, ý tôi muốn nói đến là cái quyền cơ bản tối thiểu của người dân Việt Nam mà chính quyền Việt Nam đã ký trong công ước quốc tế


Hiền Vy:
Vâng, thưa như vậy thì có hy vọng gì cho nhân quyền ở Việt Nam trong tương lai gần không ?

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa:
Trong một không gian hội nhập thế này, trong một thế giới phẳng như thế này, thì tôi nghĩ, chính quyền cộng sản ViệtNam cũng phải nhận ra, cũng phải thức thời.

Tôi vẫn hy vọng, bởi tôi nghĩ rằng nhà cầm quyền cũng là người ViệtNam, họ cũng có đôi mắt để nhìn ra thế giới, để thấy rằng nhân dân các nước dân chủ, văn minh, người ta được cái gì và so sánh với những gì họ đã ban phát cho người dân Việt Nam, những cái gì mà họ đã kéo cái tiến trình phát triển của đất nước Việt Nam, chậm đi so với các nước khác hằng thế kỷ như thế này.

Tôi hy vọng và mong muốn những người cầm quyền ViệtNam sớm có những tư tưởng tất chiến trong hàng ngũ của họ.

.

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2008

Vận động dân chủ, thầy giáo Vũ Hùng bị mất việc

Mời click vào tựa bài để nghe âm thanh

Vận động dân chủ, thầy giáo Vũ Hùng bị mất việc

Hiền Vy, thông tín viên RFA
2008-08-28



Ngày 26/8/2008 thầy giáo Vũ Hùng đã đến trường trung học Bích Hoà – huyện Thanh Oai – Thành phố Hà nội, theo lời yêu cầu của hiệu trưởng Lê Tiến Toan. Tại đây, thầy giáo Vũ Hùng nhận được quyết định số 08/QĐ-UBND đề ngày 21/8/2008 xử lý kỷ luật thầy, với hình thức “Buộc thôi việc”.
Hiền Vy hỏi thăm người giáo viên có những hoạt động ủng hộ dân chủ, và thầy giáo Vũ Hùng kể lại:

"Cách đây một năm tôi bị cơ quan an ninh bắt giam 9 ngày về tội tuyên truyền và tàng trữ tài liệu chống chủ nghĩa xã hội và sau đó họ yêu cầu tôi làm kiểm điểm, tôi không làm, họ kỷ luật tôi. Kỷ luật đến độ là hạ ngạch giáo viên xuống làm nhân chứng phục vụ và đến hôm nay họ lại kỷ luật buộc tôi thôi việc.

Lý do của họ là tại tôi tự ý nghỉ một số buổi và tham gia biểu tình, đi biểu tình chống rước đuốc. Các cuộc biểu tình ấy bị dập tắt từ trong trứng nước. Vừa ra, cầm loa, chưa kịp nói câu nào, là họ đã xông đến đánh đập rồi bắt đi, còn những người khác thì họ đuổi đi, tức là nói bọn tôi tham gia biểu tình nhưng mà có cuộc biểu tình nào đâu, bởi vì họ đã đàn áp tàn nhẫn ngay từ đầu rồi.
"

Lý do buộc thôi việc?

Ông Nguyễn Thượng Long, một đồng nghiệp với ông Vũ Hùng, và cũng là cựu ứng viên đại biểu quốc hội cho rằng những lý do nhà nước buộc tội thầy Hùng thì không thuyết phục:

"Hai lý do quan trọng nhất người ta buộc tội anh ấy đều rất lỏng lẻo, đều không thuyết phục.
Lý do thứ nhất là tự ý bỏ việc; trong năm vừa rồi có một số ngày anh ấy không đến làm việc được, thí dụ như bố anh ấy phải đi cấp cứu, phải bị mổ, anh ấy là con trưởng nên phải xin nghỉ để đi phục vụ ông bố. Rồi có một số buổi thì anh ấy phải làm việc với cơ quan an ninh. Người ta trừ lương anh ấy rồi, nhưng vẫn cứ tính là tự ý nghỉ việc.

Lý do thứ hai là tham gia biểu tình chưa có được phép, cái này càng thiếu tính pháp lý, vì hiến pháp là luật Mẹ, luật mẹ điều 69 hiến pháp cho phép công dân ViệtNam có tự do ngôn luận, tự do cư trú, tự do hội họp, tự do lập hội, tự do bầu cử, trong đó có cả quyền biểu tình. Luật Mẹ thì như vậy, tại sao có luật, có quyền lại bắt phải xin phép. Những tội lỗi họ buộc cho Vũ Hùng rất là quá đáng và không thuyết phục."


Ông Long cũng nói rằng những “tai nạn” xảy ra cho thầy Vũ Hùng cũng có thể xảy ra cho người khác:

"Cuộc sống trong nước của chúng tôi khắc nghiệt lắm. Những điều như thế này có thể xảy đến cho bất cứ ai, đặc biệt là những người có tư tưởng dân chủ, những người có tư tưởng đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền thì những tai nạn như thế này xảy ra rất dễ."

Theo thầy giáo Vũ Hùng, nếu dân chúng bị đàn áp quá thì họ sẽ vùng lên:

"Cho đến thời điểm này thì cơ quan an ninh không kiểm soát nổi tình thế nữa. Có rất nhiều người đứng lên mà cả một bộ máy khổng lồ an ninh, nào là súng ống, nào là nhân viên rất đông mà không khống chế được, thì theo tôi nghĩ đây là một bước ngoặc mới của lịch sử dân tộc, tức là thế trận đã bị vỡ, bộ máy an ninh khổng lồ không còn kiểm soát được tình thế nữa.

Họ càng đàn áp mạnh thì càng nhiều người uất ức sẽ vùng lên, lúc đó không chỉ một thầy giáo Vũ Hùng mà sẽ có nhiều thầy giáo Vũ Hùng, nhiều người dấn thân cho lý tưỏng, cho đạo lý, cho sự trường tồn của dân tộc."


Thầy giáo Vũ Hùng cho biết sẽ khởi kiện ông Lê Mạnh Thức – phó Chủ Tịch UBND huyện Thanh Oai – TP Hà nội về việc ra quyết định trên:

"Tôi sẽ kiện ông Lê Mạnh Thức, lần trước ông ấy đã ký quyết định kỷ luật tôi, mà tôi đã khiếu nại, tố cáo đến hết cấp rồi nhưng ông ấy vẫn im, lần này thì ông ấy sẽ phải ra tòa cùng với tôi."

Trả lời câu hỏi có hy vọng gì không trong việc khởi kiện này, thầy giáo Vũ Hùng cho biết:

"Dù thế nào tôi cũng sẽ theo đuổi tới cùng, còn tôi không hy vọng họ sẽ giải quyết, khẳng định là họ không giải quyết nhưng tôi vẫn làm. Trong giai đoạn lịch sử này là việc đấu tranh dân chủ hóa đất nước bất bạo động."

Ông Nguyễn Thượng Long tin rằng, việc làm của ông Vũ Hùng là cần thiết, tuy nhiên để đạt được kết quả thì phải cần đấu tranh bền bỉ:

"Việc anh Vũ Hùng phản ứng là tất yếu thôi, tôi thấy là cần thiết, nhất là những người có dũng khí tranh đấu thì việc làm đó rất chính đáng, nhưng trong bối cảnh xã hội bây giờ ở trong nước thì những chuyện như thế này để đến được mục đích thì còn rất nhiều khó khăn.

Để đạt được thì còn là một cuộc đấu tranh rất bền bỉ nhưng tôi tin tưởng là anh Vũ Hùng là người có nghị lực, có bản lĩnh nên anh ấy sẽ vượt qua được những thử thách trong giai đoạn khó khăn, ngặt nghèo như thế này và bản thân tôi luôn tin tưởng là lịch sử sẽ xoá cái án kỷ luật này. "



Chúng tôi đã cố liên lạc với hiệu trưởng Lê Tiến Toan để tìm hiểu vấn đề nhưng không được. Và ngay cả ông an ninh tên Gần, người có mặt trong buổi kỷ luật thầy Vũ Hùng cũng cúp ngang điện thoại, không chịu nói chuyện.

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2008

Nhà dân chủ Phạm Thanh Nghiên khởi kiện Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội

Mời click vào tựa bài để nghe âm thanh


Nhà dân chủ Phạm Thanh Nghiên khởi kiện Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội

Hiền Vy, thông tín viên RFA
August 26 2008



Vào ngày 17 tháng 6 năm 2008, ba nhà dân chủ tại ViệtNam là ông Vũ Cao Quận, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và cô Phạm Thanh Nghiên đã đứng tên xin được phép đi biểu tình để bày tỏ nguyện vọng của người dân. Tuy nhiên họ đã bị Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nôi khước từ mà không giải thích lý do. Nhóm vận động dân chủ đã được luật sư Lê Trần Luật lên tiếng ủng hộ vì theo ông, quyền biểu tình có trong hiến pháp ViệtNam.

Tiếp tục cuộc vận động dân chủ trong tinh thần ôn hòa, ngày 22 tháng 8 năm 2008, luật sư Lê Trần Luật đã hướng dẫn cô Phạm Thanh Nghiên và nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đi Hà Nội để đưa đơn chính thức khởi kiện Ủy Ban Nhân dân Thành Phố Hà Nội, về việc đã không chấp thuận quyền diễn hành biểu tình của họ:

“Quyền biểu tình được qui định trong hiến pháp. Nhà nước Việt Nam từ chối quyền biểu tình là vi hiến vì vậy tôi muốn giúp ông Nghĩa và cô Nghiên làm việc này”

Sau buổi tiếp xúc với Ủy Ban Nhân dân Thành Phố Hà Nội, cô Phạm Thanh Nghiên cho biết là đơn của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã không được chấp thuận vì ông không có Chứng minh nhân dân.

“Cho đến giờ phút này thì chỉ có mình tôi đứng tên trong lá đơn khiếu kiện thôi còn nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa thì họ giải thích rằng vì không có giây chứng minh nhân dân nên không có đủ tư cách pháp nhân để tham gia cuộc khởi kiện. Chứng minh nhân dân của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã bị công an thu giữ vào hôm 29 tháng 4 khi ông tham gia biểu tình, phản đối việc Trung Quốc rước đuốc (Thế Vận) sang ViệtNam”

Lý do Cô Phạm Thanh Nghiên đưa đơn khởi kiện vì nhà nước đã xâm phạm quyền căn bản của người dân:

“Sau khi nhận được thông báo bác đơn của chúng tôi thì vào ngày 10 tháng 7 chúng tôi và nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã làm một cái đơn khiếu nại gửi lên cho Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội, nhưng họ đã không trả lời. Và một lý do nữa là chúng tôi nhận thấy họ đã xâm phạm vào quyền công dân của chúng tôi và xâm phạm vào các giá trị tự do dân chủ và nhân quyền của người dân ViệtNam”

Cô Thanh Nghiên cũng cho biết, có lẽ trường hợp khởi kiện như vậy chưa hề xảy ra tại ViệtNam:

“Tôi chưa nghe có cá nhân hay tổ chức nào kiện Ủy Ban Nhân Dân của một thành phố liên quan đến việc không chấp nhận cho đi biểu tình. Tôi có thảo luận với luật sư Lê Trần Luật và được ông cho biết là ông cũng chưa nghe tới vụ kiện như vậy bao giờ”

Và theo cô Nghiên, thì đơn khởi kiện của cô đã được tòa án nhận:

“Đầu tiên chúng tôi đã có nhiều khó khăn trong việc xin nộp đơn, tuy nhiên họ đã nhận đơn khởi kiện của chúng tôi …”

Cô Phạm Thanh Nghiên cho biết là công an đã canh gác nhà của cô sau những cuộc điện đàm của cô với luật sư Lê Trần Luật:

“Tôi và luật sư Luật có trao đổi bằng điện thoại là ông Luật sẽ ra đây ngày 21, thì tư gia của tôi và tư gia của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã bị công an canh gác và bao vây từ ngày 16 cho đến nay. Hiện tại tôi đang ở trong tình trạng bị công an canh gác”

Phạm Thanh Nghiên cũng nói rằng việc cô khởi kiện là việc làm chính đáng. Và cô mong rằng người dân trong nước biết đến những quyền lợi sẵn có trong hiến pháp nhưng lại không được chính quyền thực thi:

“Tôi tin những cái tôi làm là đúng nên tôi không có lý do gì để lo sợ những động thái từ công an cả. Tôi muốn nhắn nhủ đến những người dân lao động là hãy mạnh mẽ để lên tiếng đòi những quyền mà lẽ ra chúng ta phải được hưởng, những quyền mà được pháp luật, được hiến pháp công nhận nhưng lại chưa được thực thi. Và tôi cũng rất muốn nhận được sự giúp đỡ, ủng hộ, của giới luật sư để hướng dẫn chúng tôi trong việc đòi hỏi dân chủ, nhân quyền”

Cô Thanh Nghiên nói thêm rằng:

“Sống dưới chế độ cai trị của đảng cộng sản, hầu hết người dân không biết họ có những quyền gì, nhất là giới lao động.. Và khi không biết mình có những quyền gì thì làm sao để đấu tranh, để đòi hỏi được. Những người lao động hãy mạnh dạn tìm hiểu xem mình có những quyền gì …”

Và cô cũng đã nói đến sự sợ hãi của người dân trong nước:

“Tôi nghĩ rằng sự sợ hãi chỉ là sự nhất thời mà thôi, tôi tin rằng với sự khát khao được sống trong một xã hội công bằng dân chủ tự do, thì sẽ thúc đẩy người dân đấu tranh. Và với sự giúp đỡ của giới luật sư, thì những công dân Việt Nam, những người lao động sẽ mạnh dạn hơn …”

Cô Thanh Nghiên thì sẵn sàng chấp nhận những khó khăn trước mặt vì việc làm chính đáng của mình, nhưng thân mẫu của cô không khỏi lo lắng cho những bất trắc có thể xảy ra cho cô con gái út của bà:

“Tôi là người Mẹ, tôi rất tự hào vì có người con có tâm huyết yêu nước, yêu giống nòi để đấu tranh cho tự do của dân tộc, nhưng tôi là người Mẹ nên tôi cũng rất lo lắng mặc dù con tôi mạnh mẽ lắm. Nhưng khi cháu mới phát đơn xin biểu tình thì đã bị hành hung rồi, mà bây giờ lại còn khởi kiện thì tôi rất lo lắng vì không hiểu cái gì sẽ xảy ra. Nếu trường hợp có rủi ro gì cho cháu thì tôi là người Mẹ nên tôi sẽ bảo vệ con. Tôi ủng hộ con tôi hoàn toàn, tuyệt đối ủng hộ cháu”

Hiền Vy, thông tín viên RFA

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2008

Biểu Ngữ Kêu gọi Dân Chủ, Nhân Quyền tại Hải Phòng

Mời click vào tựa bài bên trên để nghe phần âm thanh


Biểu Ngữ kêu gọi Dân Chủ, Nhân Quyền ở Hải Phòng

Hiền Vy, thông tín viên RFA
2008-08-17



Vào ngày thứ Bảy 16-8-2008, khoảng 10 giờ sáng, một biểu ngữ màu đen, với những hàng chữ màu trắng, đã được một nhóm người treo lên tại cầu vượt Lạch Tray, trung tâm thành phố Hải Phòng.

Nhóm người này đã treo biểu ngữ ngay trên thành cầu, hướng nhìn về Nhà Hát Lớn của thành phố. Trên biểu ngữ có những khẩu hiệu như:

“Bảo vệ toàn vẹn Lãnh Thổ, Lãnh Hải, Hải Đảo Việt Nam”

“Dân chủ, Nhân quyền cho Nhân dân Việt Nam”

“Đa Nguyên, Đa Đảng cho Việt Nam”



Lời kể của những người chứng kiến

Ngay sau khi biểu ngữ được treo lên, rất nhiều người đi qua ngang đó, đã dừng lại xem. Chị Oanh, hiện đang sinh sống tại Hải Phòng kể lại:

“Vợ chồng chị chờ xe đi Hà Nội, dưới chân cầu Lạch Chay. Lạ lắm em ơi! Không hiểu tại sao mà Hải Phòng lại có người dám làm cái việc như thế. Tự nhiên có một cái banderole màu đen viết chữ trắng, thả từ lan can cầu vượt xuống mà chữ nghĩa phải nói là cực kỳ sắt bén”.

Hiền Vy: Chị có đọc được những khẩu hiệu viết trên đó không?

Chị Oanh: “Có, Bảo toàn lãnh thổ này, lãnh hải này, hải đảo Việt Nam này, đa nguyên đa đảng này, dân chủ, nhân quyền cho nhân dân Việt Nam… chị định đi, nhưng nhớ ngày 19 này là sinh nhật cháu chị, nên không đi nữa, quay về nhà cháu chơi, rồi đưa cháu chị đi chợ Hàn, cũng trên đường ấy, không ngờ cái banderole vẫn còn. Nắng quá nên chị cũng không đọc rõ nhưng cháu bé đọc được…”

Hiền Vy: Câu gì vậy cháu ?

Cháu chị Oanh: “Bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải, hải đảo Việt Nam…”

Chị Oanh: “Chị đi qua đấy thì đọc được vậy thôi. Cũng có nhiều người đi qua đấy. Chưa bao giờ xẩy ra chuyện như vậy ở Hải Phòng cả, nhưng chị nghĩ đáng nhẽ chuyện này phải được công khai lâu rồi mới phải. Về sau chị đi chợ Hàng về thì thấy gỡ đi mất rồi. Lúc bấy giờ là 11 giờ kém 15 phút thì đã không thấy nữa rồi…”


Phương cách tranh đấu mới?


Hiền Vy: Thưa chị nghĩ là ai đã làm việc này ?

Chị Oanh: “Chắc chắn là các chiến sĩ dân chủ thôi. Chị nghĩ là các chiến sĩ dân chủ thôi”.

Hiền Vy: Thưa, cảm tưởng của chị như thế nào, khi thấy tấm biểu ngữ đó?

Chị Oanh: “Chị rất vui, ít ra là có một số người có đủ dũng khí để làm thay nhân dân. Rất nhiều dân chúng cũng nghĩ được như thế nhưng người ta không làm được gì cả, mà người ta cũng chưa có đủ khả năng, hoặc là chưa có đủ gan dạ để làm, mà có những chiến sĩ dân chủ làm được việc đó là đại diện cho ý nguyện của rất nhiều người”.


Hiền Vy: Thưa, chị có biết là ngày 28 tháng 7 vừa rồi trên Hà Nội, cũng đã có 1 biểu ngữ như vậy không?

Chị Oanh: “Có, có, chị xem mạng internet, chị có thấy ảnh trên trang nhà của RFA”

Hiền Vy:
Trong vòng vài tháng qua, những biểu ngữ kêu gọi dân chủ hóa đất nước, đòi tự do và nhân quyền cũng như sự vẹn toàn lãnh thổ đã được giăng lên những nơi đông dân cư.

Tại Hà Nội, sinh viên đã mượn những quả bong bóng mang biểu ngữ lên trên nền trời xanh cách nay vài tháng, rồi lại có biểu ngữ giăng trên cầu vượt Nam Thăng Long vào ngày 28 tháng 7.

Nay biểu ngữ lại được treo trên cầu vượt Lạch Tray, Hải Phòng, thành phố cảng quan trọng ở miền Bắc Việt Nam với dân số khoảng 2 triệu người. Phải chăng đây là đường lối tranh đấu mới của các nhà dân chủ trong nước.

(Hiền Vy - thông tín viên đài Á Châu Tự Do)

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2008

Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008 - Dư luận giới trẻ trong nước

Mời click vào tựa để nghe âm thanh



Dư luận giới trẻ Việt Nam ở trong nước về Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008


Hiền Vy, thông tín viên RFA
2008-08-08


Thế vận hội Bắc Kinh 2008 sắp khai mạc. Đây chắc chắn là một trong những sự kiện trọng đại nhất của thế giới vào lúc này. Trong mối quan hệ phức tạp giữa hai nước Trung Việt hiện nay, giới trẻ Việt Nam nghĩ thế nào về thế vận hội 2008?

Với sự tin tưởng mạnh mẽ số 8 là con số may mắn, chính quyền Trung Quốc sẽ bắt đầu Thế Vận Hội vào lúc 8 giờ, 8 phút, 8 giây, vào ngày 8, tháng 8, năm 2008 tại thủ đô Bắc Kinh.

Trong lúc chính quyền Trung Quốc huy động một số rất đông nhân viên an ninh để canh giữ trật tự cho Thế Vận Hội thì giới truyền thông quốc tế lên tiếng than phiền chính phủ Bắc Kinh, về sự vi phạm sinh hoạt riêng tư cá nhân, qua việc đặt máy quay phim trong các khách sạn và sự giới hạn quyền tự do thông tin của báo đài.

Sự đánh lừa

Mời quí thính giả nghe một người trẻ Việt Nam nói lên tâm tư về Thế Vận Hội năm nay:

“Khẩu hiệu của Thế Vận Hội Bắc Kinh năm nay là “One World, One Dream” tức là “Một thế giới, một giấc Mơ” có lẽ là thích hợp với truyền thống Olympics. Truyền thống này đã có rất lâu đời rồi và mang theo một tinh thần đoàn kết, hữu nghị, tương thân tương ái giữa các dân tộc với nhau và tinh thần thượng võ của các môn thể thao.
Năm nay tổ chức tại Bắc Kinh, một trung tâm của một thế giới độc tài mới, chuyên cổ võ cho thế lực độc tài diệt chủng tại Darfur…hay là đi cướp đất, cướp biển của các nước khác.

Một Bắc Kinh mà đưa ra một khẩu hiệu như thế là có thể đánh lừa được rất nhiều những người không có sự quan sát Trung Quốc từ lâu đời, nhưng với tôi thì khẩu hiệu đó cũng giống như là một con cáo già đang muốn ăn miếng Phómát rất ngon của con quạ đang đậu trên cành cây, thì anh ta sẽ đưa ra những lời lẽ rất ngọt ngào, chào hỏi thân tình với chú quạ, chỉ chờ chú quạ há miếng ra là miếng phó mát đó rơi xuống.”

Có sinh viên cho rằng Trung Quốc không xứng đáng để tổ chức Thế Vận Hội:

“Theo tôi thì để cho Bắc Kinh tổ chức Thế Vận Hội là không đúng vì Trung Quốc vi phạm đến lãnh thổ của nước Việt Nam và đàn áp Tây Tạng và vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa đang bị nhiều người phản đối”
“Một chính quyền phi dân chủ và phản nhân quyền, đàn áp chính những đồng bào ruột thịt của mình thì không không xứng đáng được tổ chức Thế Vận Hội, tượng trưng cho tinh thần hữu nghị và thượng võ giữa các dân tộc”


Thể thao và chính trị

Nhưng cũng có người có quan điểm khác là không nên đem chính trị vào thể thao:

“Thể thao và chính trị không thể đan chen được. Mỗi quốc gia có sự khác biệt về chính trị. Không nên lấy thể thao đan chen vào chính trị vì như thế là lợi dụng thể thao”

Khi được hỏi có nhiều người trẻ Việt Nam chống đối Thế Vận Hội tại Bắc Kinh không, một sinh viên trả lời:

“Việc này cũng khó nói, vì có một số người trẻ cũng có quan tâm nhưng chắc chắn cũng có số lượng người không quan tâm đến, nên tôi chỉ xin nói ý kiến của cá nhân tôi thôi: Tôi không bao giờ phản đối tinh thần Olympics vì đó là tinh thần hữu nghị của các dân tộc, thế nhưng để cho một chính quyền độc tài thực hiện Olympics mang tinh thần đó thì tôi không hài lòng.
Tôi ủng hộ tinh thần thể thao Olympic nhưng không ủng hộ việc Trung Quốc đăng cai Olympic năm nay”

Và trước sự bảo vệ an ninh chặt chẽ cũng như sự ngăn chận giới truyền thông đưa tin ra ngoài của chính phủ Trung Quốc, một sinh viên cho ý kiến:

“Hiển nhiên là có điều gì bất ổn thì mới che đậy, chứ còn những điều tốt đẹp và lành mạnh thì tại sao phải giấu nhẹm đi. Chắc chắn phải có gì khuất bất nào đó mới không cho báo chí và các hãng thông tấn được phép đưa tin”

Tẩy chay

Một số sinh viên cho biết họ sẽ không theo dõi những cuộc tranh tài của Thế Vận Hội qua các đài truyền hình vì bất mãn chính quyền Trung Quốc:

“Không, Thế Vận Hội những lần trước ở nơi khác thì theo dõi, nhưng lần này tổ chức tại Trung Quốc thì hoàn toàn không theo dõi. Ai hỏi đến thì không biết. Cái gì ghét thì không muốn nói đến. Trung Quốc chiếm nước Việt Nam và điều khiển chế độ này làm theo ý họ ”

“Những người dân ở các nước có nền dân chủ tiến bộ và những con người văn minh thì đã nhận ra được bộ mặt thật của chính quyền Trung Quốc hiện nay, do đó họ đã lớn tiếng phản đối khi ngọn đuốc Olympics rước qua quê hương họ như Thái Lan, Pháp hay nước Anh. Và vừa rồi, khi ngọn đuốc rước qua thành phố Sàigòn, thì Hà nội cũng đã có biểu tình, còn ở Sàigòn thì mọi người đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng vì do cái lực lượng công an rất là đông, họ đã đàn áp cuộc biểu tình từ trong trứng nước nên cuộc biểu tình đã không thành công”

Không những thất vọng về việc công an đàn áp các cuộc biểu tình tại Hà Nội và Sàigòn vào ngày 29 tháng 4 vừa qua, anh sinh viên này còn tỏ ra bất mãn trước việc nhà nước đã mời đội banh của Brazil đến đá với các cầu thủ Việt Nam, trên đường đi tham dự Thế Vận Hội tại Bắc Kinh

“Với tình hình kinh tế như hiện nay thì việc chính phủ bỏ ra rất nhiều tiền để đội bóng Brazil đến Việt Nam thi đấu tại sân Mỹ Đình, thì theo tôi, nó như là trưởng giả học làm sang, tự làm đẹp mình lên. Muốn tạo ra một cái vẻ hào nhóang bên ngoài nhưng việc này không phù hợp vào lúc này”

Tuy nhiên, cũng có người sẽ theo dõi những cuộc tranh tài giữa các lực sĩ dù không tán thành việc Trung Quốc được đăng cai Thế Vận Hội 2008:

“Vì là người mê thích thể thao nên tôi cũng sẽ theo dõi nhưng vẫn không tránh được sự bất bình…”

Vì sự an toàn của các sinh viên, Hiền Vy xin không nêu tên của các người đã góp tiếng trong bài phóng sự này.
.

Dư luận trong nước về Biểu Ngữ Kêu gọi Dân Chủ trên cầu Nam Thăng Long - Hà Nội

click vào tựa để nghe audio



Dư luận trong nước về biểu ngữ trên cầu Thăng Long tại Hà Nội, kêu gọi:
Dân Chủ Hóa Đất Nước


Hiền Vy, thông tín viên RFA
2008-8-05


Vào ngày thứ Hai, 28 tháng 7 năm 2008, một nhóm người đã giăng một biểu ngữ trên cầu vượt Nam Thăng Long tại Hà Nội, kêu gọi Dân Chủ Hóa đất nước. Việc làm này được các sinh viên trong nước xem là hành động dũng cảm và đã khích lệ những ai quan tâm đến vấn đề Tự do, Dân chủ và Nhân quyền cho ViệtNam

Khi được hỏi, một sinh viên của Hà Nội cho biết, anh đã không có mặt tại hiện trường nhưng nghe tin qua bằng hữu:

“Sau khi sự việc xảy ra, thì qua một số anh em bạn bè thông báo, tôi lên internet, vào một số trang blogs thì thấy có bài và hình ảnh về việc treo banderole ở cầu vượt Nam Thăng Long”

Trong khi đó, ông Hiền ở Hải Phòng biết được tin qua một người bạn:

“Sáng ngày 28 tháng 7 vừa rồi, anh bạn tôi đi ngang cầu Thăng Long thì bị nghẽn đường, anh ấy về kể lại là có 1 cái biểu ngữ giăng ở đấy. Đấy cũng là câu chuyện thời sự mà những người quan tâm đến Dân Chủ Hóa đất nước đều biết cả, và đây là câu chuyện được nói đến trong những ngày vừa qua”

Anh sinh viên Hà Hội nói về cảm tưởng của anh khi biết sự việc:

“Ban đầu thì tôi ngạc nhiên và sau đó thì cảm thấy rất vui và khuyến khích, bởi vì hiện tượng này làm cho những ai quan tâm đến phong trào dân chủ ở ViệtNam đều thấy rất là vui, riêng tôi thì cảm thấy nức lòng, một sáng kiến rất hay và dũng cảm”

Một sinh viên trong Sàigòn nói rằng anh hoan nghênh việc làm đó:

“Như vậy chứng tỏ là dân chúng trong thời điểm này bức xúc nhiều về việc nhà nước đang gò ép nhân dân, nên đó là việc làm hiển nhiên thôi. Việc làm này chứa đựng sự dũng cảm của họ và tôi hoan nghênh tinh thần đó của họ”

Còn ý kiến của ông Hiền thì:

“Việc làm ấy có một ý nghĩa rất lớn. Tôi thấy có một sự phấn khởi và tôi tin tưởng trong một tương lai không xa, mục tiêu phấn đấu cho nền dân chủ sẽ sớm đạt được mục đích”

Trả lời câu hỏi có nhớ được những gì đã viết trên tấm biểu ngữ khi đọc trên mạng internet không, người sinh viên HàNội cho biết:

“Tôi không nhớ chính xác, nhưng tôi nói theo cái nhớ của mình: “Lạm phát tăng cao là giết dân, Tham nhũng là hút máu của dân, Mất đất, mất biển, mất đảo là có tội với tổ tiên. Đảng cộng sản hãy trả lại quyền dân chủ đa nguyên đa đảng cho nhân dân ViệtNam”

Và anh tiếp:

“Khi đọc được những khẩu hiệu đó thì tôi thấy rất hợp lý, đã nói lên những nguyện vọng của đại đa số quần chúng. Có lẽ cả nước Việt Nam lúc này đều cùng muốn như vậy bởi lẽ lạm phát đang giết dần sự chịu đựng đã gần tới kịch giới hạn của người dân. Và việc mất biển, mất đảo và mất đất của đất nước đã làm cho cả những tráng binh dũng mãnh nhất, và có khả năng chịu đựng lớn nhất cũng không còn ngồi yên được nữa. Những sự kiện gần đây cho thấy quân đội ViệtNam đã có những bất đồng về vấn đề nhân quyền và về sự mất biển, mất đảo …”

Anh sinh viên Sàigòn bày tỏ quan điểm rằng:

“Tôi cũng thấy những khẩu hiệu đó hợp lý. Trong xã hội còn chứa đựng những vấn đề rất gò bó nhân dân như chuyện đền bù, báo chí … nên tôi tán thành vấn đề đó”

Khi được hỏi có phải việc giăng biểu ngữ là do sự dấn thân của giới trẻ không, ông Hiền trả lời:

“Không biết là ai làm, nhưng tôi nghĩ đó là sự tiến bộ đáng mừng bởi vì không phải dân ViệtNam ai cũng hiểu được vấn đề dân chủ hóa đất nước mà giới trẻ ViệtNam bây giờ rất là năng động rất là sáng tạo, sôi nổi, quyết đoán, họ dám làm”

Anh sinh viên Sàigon thì nói:

“Nếu là của giới trẻ làm thì đó là sự rất đáng vui. Tôi hy vọng đó là việc làm của giới trẻ”

Và người sinh viên Hà Nội thì cho rằng:

“Tôi không thể đánh giá được có phải là giới trẻ hay không nhưng tôi nghĩ rằng trong những ý tưởng này thì chắc chắn phải xuất phát từ những người có cái khao khát dân chủ hóa đất nước từ lâu lắm rồi và lại là những người hoạt động bí mật, thì dù là ai cũng rất là đáng quí. …”

Biểu ngữ kêu gọi Dân Chủ Hóa Đất nước trên cầu vượt Nam Thăng Long vào sáng thứ Hai, ngày 28 tháng 7 năm 2008 đã mang lại niềm hy vọng cho một số người trong nước:

“Nó tạo cho tôi một niềm tin mạnh mẽ rằng ViệtNam chắc chắn sẽ có dân chủ trong một tương lai không xa”

“Nó khích lệ được tinh thần của người dân trước những vấn đề bức xúc và hy vọng qua việc này tiếng nói của người dân sẽ cất lên mạnh mẽ hơn và sẽ có những thay đổi thích đáng hơn”

Hiền Vy thông tín viên RFA

Bị Đấu Tố vì tranh đấu cho Tự Do Dân Chủ

Click vào tựa để nghe audio


Bị đấu tố vì tranh đấu cho Tự Do Dân Chủ …

Hiền Vy, thông tín viên RFA
August 3rd 2008


Vào ngày 30 tháng 7, tại tỉnh Hải Dương, thuộc miền Bắc ViệtNam, ông Nguyễn Bá Đăng đã bị đấu tố vào lúc 9 giờ sáng. HiềnVy có bài phỏng vấn với ông.

HiềnVy:
Thưa ông vụ việc xẩy ra như thế nào ạ ?

Nguyễn Bá Đăng:
Họ đấu tố tôi bằng văn bản, họ gửi xuống tất cả các xã trong huyện và họ còn đấu tố bằng phương tiện loa phóng thanh. Họ cho họp hội nghị hội đồng nhân dân xã mà trong đó có đại diện của Huyện về và thông báo trực tiếp truyền thanh trên loa như là: “Tội phạm Nguyễn Bá Đăng phản động, chống chế độ nhà nước cộng hòa Xã Hội Chủ nghĩa ViệtNam”

HiềnVy:
Thưa lý do gì mà họ đấu tố ông như vậy ?

Nguyễn Bá Đăng:
Họ nói là tôi đứng ra tổ chức và tham gia biểu tình nhiều lần ở Hà Nội và viết bài tài liệu để tuyên truyền chống phá nhà nước cho nên họ nói là lợi dụng dân chủ, dùng diễn tiến hòa bình … Họ vu khống cho tôi. Họ đưa ra đấu tố trước nhân dân trong xã, ngày 30 tháng 7

HiềnVy:
Khi họ dấu tố ông như vậy thì phản ứng của những người dân trong làng như thế nào ạ ?

Nguyễn Bá Đăng:
Nhiều người nói rằng: “Anh Nguyễn Bá Đăng đã dũng cảm và dám đứng lên tham gia biểu tình về vấn đề ViệtNam để mất đất, mất biển, hải đảo cho Trung Quốc, dám phản đối cuộc rước đuốc của Trung Quốc qua Sàigòn. Và vấn đề chống lạm phát ...”
Giá cả ở Việt Nam bây giờ leo thang rất khủng khiếp. Nhân dân bây giờ thiếu điện, giá xăng dầu và các mặt hàng khác tăng làm cho đời sống nhân dân rất là khó khăn cho nên người ta có phản ứng là chúng tôi mà làm được những việc như vậy thì rất tốt cho dân tộc ViệtNam mà chính quyền lại mang ra đấu tố thì rất là nghịch nhĩ và ngược đời. Những người lo cho vận mệnh đất nước thì lại bị đấu tố còn những người làm quan chức hiện nay thì nhũng nhiễu, đàn áp nhân dân và các nhà dân chủ, họ còn tham nhũng của nhân dân rồi còn bán đất bán biển và hải đảo cho Trung Quốc … Những kẻ như vậy thì lại không bị đem ra đấu tố, không bị gọi là những tên tội phạm. Còn chúng tôi là những người đứng lên tham gia các cuộc biểu tình đòi lại tự do, dân chủ nhân quyền cho Việt Nam thì lại bị đấu tố trên văn bản và trên loa truyền thanh. Rất bất công!

HiềnVy:
Thưa đấu tố ở trong tỉnh của ông thôi hay sao ạ ?

Nguyễn Bá Đăng:
Trong tỉnh Hải Dương thì tất cả các xã các huyện đều được thông báo bằng văn bản, họ đưa ra trước hội đồng nhân dân của xã Nam Chung, phóng thanh toàn xã thông báo: “Nguyễn Bá Đăng là một tội phạm…”

HiềnVy:
Ông bắt đầu đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân quyền từ lúc nào ạ ?

Nguyễn Bá Đăng:
Từ lúc còn là một sĩ quan trong quân đội, tôi đã đưa ra những lời góp ý, thì đã bị đảng bộ quân sự theo dõi và đặt tôi vào tầm ngắm rồi. Tôi chính thức dấn thân tranh đấu sau khi tôi về lại quê hương buôn bán thì tôi tham gia đấu tranh cho Tự do Dân chủ từ năm 1989 đến nay

HiềnVy:
Trong khoảng thời gian từ đó đến nay ông bị bắt giam bao nhiêu lần ạ ?

Nguyễn Bá Đăng:
Họ đã bắt tôi tổng cộng là 3 lần. Năm 2003 họ bắt giam tôi 6 tháng 5 ngày. Năm 2007 họ bắt giam tôi 4 tháng và ngày 14 tháng 7 năm 2008 họ bắt giam tôi 4 ngày

HiềnVy:
Những lần bị bắt giam đó họ qui ông bị tội gì ạ ?

Nguyễn Bá Đăng:
Năm 2000 họ quản chế hành chính tôi 2 năm, đến năm 2003 họ bắt giam tôi, qui tội là không chấp hành qui chế quản chế hành chính và tội nữa là làm ra và tàng trữ tài liệu chống phá nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa ViệtNam, có tài liệu gửi tổng thống Mỹ và kêu gọi đứng lên biểu tình để lật đổ nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa ViệtNam

HiềnVy:
Từ hôm bị đấu tố đến nay, ông có bị hậu quả gì không ?

Nguyễn Bá Đăng:
Hiện bây giờ mạng internet của nhà tôi đã bị họ phá rồi

HiềnVy:
Thưa ông có muốn chia sẻ gì với thính giả của Á Châu Tự Do không ạ ?

Nguyễn Bá Đăng:
Tôi có một số nhắn nhủ với các tổ chức nước ngoài và các hãng truyền thông là ở Việt Nam bây giờ chính quyền đang có một cuộc đàn áp mới đối với các nhà dân chủ Việt Nam. Chúng tôi mong rằng ở bên ngoài lên tiếng và gây áp lực với chính quyền cộng sản Hà Nội là phải tôn trọng các quyền dân chủ, nhân quyền, tự do báo chí, tự do tôn giáo …
Chúng tôi muốn ở đất nước Việtnam phải có một cuộc bầu cử thật tự do và dân chủ

HiềnVy:
Xin cảm ơn ông Nguyễn Bá Đăng
.

Biểu Ngữ Kêu gọi Dân Chủ trên cầu Nam Thăng Long - Hà Nội

Click vào tựa để nghe audio


Biểu Ngữ kêu gọi Dân Chủ tại Hà Nội

Hiền Vy, thông tín viên RFA
2008-07-29


Vào sáng thứ Hai, ngày 28 tháng 7 năm 2008, khoảng 7 giờ sáng, trên đường đi làm, nhiều người dân Hà Nội đã chứng kiến một cảnh tượng rất ngoạn mục tại cầu vượt Nam Thăng Long – Nội Bài.

Có 4 người đi trên 2 chiếc xe máy, đã ngừng lại trên cầu, lấy ra một biểu ngữ từ túi xách tay, rồi mỗi người một góc, họ đã treo tấm biểu ngữ này bên thành cầu. Trước khi rời hiện trường, họ còn đưa tay vẫy chào những người dân đang đứng lại để xem.
Ông Nguyễn Phương Anh cho biết:

“Ở đấy có một số anh em dân chủ giăng một tấm banderole để cổ động cho phong trào dân chủ”

Trên biểu ngữ này có những khẩu hiệu như:

“Lạm phát, giá cả tăng cao là giết dân”
“Yêu cầu Đảng cộng sản thực hiện ngay Dân Chủ Hóa Đất Nước – Đa Nguyên Đa Đảng”
“Tham nhũng là hút máu nhân dân”
“Mất đất, biển, đảo là có tội với tổ tiên”


“Nội dung là như vậy, và được treo lúc 7:30 phút sáng hôm qua”

Và khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau, thì công an đã tháo tấm biểu ngữ này đi, nhưng đã có rất nhiều người qua lại đọc được những khẩu hiệu này:

“Lúc tám giờ rưỡi thì vẫn còn, nhưng đến 9 giờ 15 thì công an họ gỡ xuống. Người dân tụ tập lại xem rất đông, thì công an mới đến gỡ xuống mang đi”

Theo ông Vũ Hùng công cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ đang đi vào một giai đoạn mới, với nhiều người trẻ tham dự:

“Công cuộc (tranh đấu) bây giờ sang một giai đoạn mới. Trước đây, những người đấu tranh cho tự do dân chủ thì cần phải có ngòi bút, nhưng bây giờ thì theo tôi nghĩ, ai cũng có trách nhiệm. Khi mà đã nhận thức được vấn đề thì có lẽ không phải chỉ cần có bài viết mà vẫn có thể có những cách đấu tranh khác, rất hiệu quả. Bây giờ là giai đoạn mới, giai đoạn của cái công việc mang chữ đạo lý về vì sự lợi ích chung của đất nước”

Và cũng theo ông Vũ Hùng thì sự thành công là do lòng đoàn kết của tất cả mọi người:

“Sự việc này không phải là cá nhân ai, mà do nhiều người cùng làm. Điều quan trọng là công việc này không phải là chỉ có ngày hôm nay, mà sau này sẽ có nhiều việc khác nữa. Vụ việc hôm nay có ảnh hưởng đến những anh em khác, những người mới, những người trẻ, theo tôi thì, anh em chúng tôi rất thống nhất.
Nói một cách cụ thể thì đây không phải là một công việc mới mà là đòi hỏi tính đoàn kết của anh em, đòi hỏi cái bản lĩnh của mỗi người... Điều quan trọng là sự lợi ích chung”.

.

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2008

Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tung bay tại Sydney...

Mời click vào tựa để nghe phần âm thanh


Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tại Thánh Lễ Bế Mạc Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới 2008 - WYD


Vào ngày Chủ Nhật, 20 tháng 7 năm 2008, Đức Giáo Hoàng Benedict thứ 16 đã chủ toạ một thánh lễ nhân ngày bế mạc Đại hội Giới trẻ Thế giới tại trường đua ngựa Randwick, thành phố Sydney, thuộc nước Úc, với trên một trăm ngàn giáo dân tham dự, trong số này có khoảng 600 người từ Việtnam và trên 2000 người Việt hải ngoại từ khắp nơi trên thế giới. Ngoài ra còn có khoảng 300 ngàn người đủ mọi tôn giáo cũng đến tham dự Thánh Lễ, kể cả trên dưới 10 ngàn người Việt tại Úc.

Mục đích của Ngày Giới trẻ Thế giới là cổ động tinh thần dấn thân và hiệp thông của giới trẻ, tín đồ Công Giáo.

Vài tháng trước đó, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, từ trong nước, đã gửi ra một bức thư, có ý kêu gọi không nên trưng cờ Vàng ba sọc đỏ tại đại hội vì Ngài e ngại rằng “sự cố làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của các bạn trẻ Việtnam.”

Trước ngày Đại hội, ông Trần Quốc Khánh, phó tổng lãnh sự Việt Nam tại Sydney, trong cuộc phỏng vấn với diễn đàn Đàn Chim Việt, nói rằng ông đã trao đổi với Ban Tổ Chức và cảnh sát để có những biện pháp cụ thể cho những người nào mang cờ Vàng trong Đại hội, vì theo ông Khánh, quy định của luật pháp Úc không cho phép những lá cờ không được công nhận, và không có quan hệ chính thức đối với nước Úc, được phép sử dụng tại nơi chính thức.

Bức thư của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và lời tuyên bố của ông Trần Quốc Khánh đã tạo nên một luồng sóng phản đối rầm rộ khắp nơi. Cộng đồng người Việt tại Úc đã tổ chức một cuộc biểu dương Cờ Vàng vào dịp lễ bế mạc để tỏ sự phản đối, với Hồng Y Phạm Minh Mẫn và nhà nước Việt Nam đang muốn dùng Ngày Đại hội Giới trẻ Thế giới để làm áp lực trên giới trẻ ViệtNam

Có mặt tại khuôn viên trường đua Randwick, ông Nguyễn Hùng cho biết:

“Tôi đang ở trong khuôn viên Randwick đây, đông lắm, khoảng hơn 10 ngàn người Việt, mọi người vui vẻ hăng hái, đủ mọi lứa tuổi. Mục đích của cuộc tuần hành là để vinh danh lá cờ quốc gia, cờ Vàng ba sọc đỏ. Đây là dịp rất đặc biệt có lẽ mọi người trên thế giới đều thấy lá cờ Vàng của Việt nam”

Ông Phạm Quang Tuấn, giáo sư trường đại học New South Wales tại Sydney, bày tỏ quan điểm về Lá cờ, cho riêng ngày Đại Hội giới trẻ:

“Xin nói riêng về Ngày Đại Hội thôi, theo tôi thì mỗi người đều có quyền cầm lá cờ của mình, người nào muốn cầm cờ Vàng sọc đỏ thì cứ cầm, người nào muốn cầm cờ Đỏ sao vàng thì cầm, hay là cờ Anh, cờ Ý, cờ Pháp, cờ gì cũng vậy. Như vậy đó là điều kiện lý tưởng. Còn chỗ làm lễ chung với nhau thì không nên có cờ gì hết vì đó là tôn giáo, không nên chưng cờ của một chủ nghĩa, một quốc gia hay một đoàn thể gì cả”

Ông cũng cho biết đã đọc bức thư của Đức Hồng Y:

“Tôi cũng mới đọc được bức thư đó, tại vì người ta nói về thư đó rất nhiều, nhưng tìm rất khó. Đọc bản nguyên văn thì tôi thấy là Đức Hồng Y cũng nói như vậy thôi, là khi làm Lễ thì không nên đưa cờ đó lên”

Ông Hùng thì nói:

“Ở đất nưóc tự do thì không ai có quyền ngăn cản ai cả. Việc đem cờ Vàng đi thì tự do thôi, như hiện đang có cả ngàn lá cờ Vàng mà có thấy cảnh sát đụng tới ai đâu”

Theo ông Hùng, cờ Vàng ba sọc đỏ tượng trưng cho dân tộc Việt, và ông rất vui mừng khi thấy Đức Giáo Hoàng đã quàng Cờ Vàng lên người, hai hôm trước:

“Tôi rất vinh hạnh và sung sướng thấy cờ Vàng được choàng vào người Đức Giáo hoàng, và được toàn thế giới thấy. Đây là lá cờ chính thức của quốc gia, của đất nước. Cờ vàng ba sọc đỏ thể hiện cho đất nước từ thế kỷ 19 đến bây giờ, còn cờ Đỏ sao vàng là lá cờ của Đảng Cộng Sản họ đưa ra thôi. Khi thấy lá cờ Vàng phất phới thì mọi người đều cảm động và cá nhân tôi cũng rất cảm động, rất là vinh hạnh được cầm lá cờ Vàng. Mình sống trong thế giới tự do, mình cầm lá cờ mình yêu thích”

Và theo ông Phạm Quang Tuấn, thì đây là một sự việc thuộc về tôn giáo không nên đem bất cứ một lá cờ nào cả:

“Hôm nay có cả mấy trăm ngàn người đi, mà hầu như ai cũng cầm cờ này, cờ kia cả thành ra chắc cũng không ai để ý đâu, nhưng tôi nghĩ đây là buổi lễ tôn giáo mà tự nhiên có một đoàn thể không tôn giáo đi ké vô như vậy thì cũng hơi tức cười”

Ông Hùng cho biết ông rất hãnh diện vì giới trẻ ViệtNam tại hải ngoại:

“Đối với các bạn trẻ đang sống trên khắp thế giới đến Úc tham dư, tôi rất là vinh hạnh và rất là vinh dự được thấy các em vẫn có tinh thần quốc gia, biết lá cờ Vàng là lá cờ quốc gia . Sống trong thế giới tự do là tự mình tìm hiểu và quyết định, các em đã có những hành động rất cụ thể như là mang lá cờ Vàng trao tặng cho Đức Giáo Hoàng, tự mình cầm lá cờ Vàng đi … Ở đây không ai bắt buộc ai cả”

Ông cũng mong muốn giới trẻ trong nước, sau khi tham dự Ngày Đại Hội Thế Giới, sẽ học được những quyền căn bản của xứ tự do và đem về áp dụng tại quê nhà:

“Với các bạn trẻ từ Việt Nam qua, thì đây là bài học cho các em, các em nhân dịp này học hỏi được quyền tự do phát biểu, quyền tự do ngôn luận, quyền tự do trình bày quan điểm của mình và hy vọng khi các em trở về Việt nam, khuyến khích những bạn trẻ khác để mà đổi mới đất nước, yêu cầu nhà nước cho tự do thật sự và không cấm đoán việc đối lập …”
.